• TRANG CHỦ
  • TẢN MẠN
  • TRUYỆN NGẮN
  • VIDEO
  • NGẪM
  • GÓC CHIA SẼ
  • LIÊN HỆ
  • Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018


    NHỮNG CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI XƯA BÀN VỀ: THẮNG THUA, THÀNH BẠI VÀ CÁCH SỐNG Ở ĐỜI!

     Câu chuyện số 1
    Câu chuyện về cuộc thi chạy giữa báo Cheetah và những con chó săn. Người ta tổ chức một cuộc thi chạy đua giữa những con chó săn và báo Cheetah để xem thật sự con báo Cheetah có nhanh như lời đồn là số 1 hay không, điều bất ngờ đến khi cuộc đua diễn ra lũ chó cố hết sức hùng hục chạy còn con báo thì vẫn nằm im, chẳng thèm nhúc nhích.

    Đám đông phẩn nộ, chỉ một người đàn ông lớn tuổi vẫn lặng im quan sát và rồi ông bất ngờ cười có điều gì đó tâm đắc lắm!
    Cảm ngộ:  "Khi bạn đã là số một thì không cần phải chứng minh với ai làm gì"
    Câu chuyện số 2

    Tôn Nghi là Tể tướng của Lỗ Mục Công – vua nước Lỗ dưới thời Chiến Quốc. Ông có một sở thích đặc biệt với các món chế biến từ ba ba. Biết điều này, người người mang ba ba đến nhà tặng cho ông, tuy nhiên Công Tôn Nghi đều nhất loạt từ chối.

    Em trai ông lấy làm lạ, liền hỏi: “Huynh vốn thích ăn ba ba, tại sao người ta có lòng tốt mang đến tặng, huynh lại không nhận?” 

    “Chính vì huynh thích ba ba nên mới không thể nhận. Ăn vài con thì không sao nhưng nếu thường xuyên nhận quà của người khác, chẳng phải huynh tự bôi nhọ thanh danh của mình, mang tiếng nhận hối lộ sao. Đến lúc đó, chức tể tướng sẽ không thể giữ được. 
    Khi đó, có thèm ăn ba ba đến cỡ nào cũng khó mà được ăn. Bây giờ, không nhận của người khác, huynh có thể yên ổn làm tể tướng, tận hưởng các món ăn yêu thích thêm vài năm nữa là điều có thể”. 

    Cảm ngộ: Trong 6 điều hối hận lớn trong đời mà Tể tướng thời Bắc Tống – Khấu Chuẩn lưu lại cho hậu thế, có câu đúc kết từ trí tuệ và trải nghiệm của người xưa:

    “Làm quan tư lợi, mất rồi mới tiếc”, ý rằng phàm là những người gánh vác trên vai quyền và trách nhiệm với dân, hãy bỏ qua tư lợi để làm tốt vai trò nhiệm vụ của mình, kẻo có ngày hối hận cũng đã muộn.

    Câu chuyện số 3
    Năm ấy, đại tướng quân khai quốc của triều Hán là Hàn Tín bị một tên du côn làm nhục bắt chui qua háng. Việc này đối với bất cứ ai đều là một sự sỉ nhục lớn, người khác có thể sẽ ôm mối hận trong lòng và tìm cách trả thù tên du côn kia. Nhưng với Hàn Tín, ông có một cách “giải hận” khiến người đời sau vô cùng khâm phục.
    Sau khi Hàn Tín được Lưu Bang phong làm Sở Vương, quay trở lại quê hương, Hàn Tín sai người gọi tên du côn kia đến. Tên này quỳ rạp trên mặt đất sợ hãi vô cùng, nghĩ bụng phen này bản thân không thoát khỏi cảnh đầu lìa khỏi cổ.
    Nhưng Hàn Tín chẳng những không xử tử tên du côn đó, thậm chí còn phong cho hắn làm trung úy nước Sở, phụ trách trị an và tuần tra trong kinh thành.
    Mọi người có mặt lúc đó đều vô cùng ngạc nhiên, Hàn Tín nói với các tướng văn võ: “Đây là tráng sĩ đấy. Năm xưa lúc hắn làm nhục ta, ta có phải không giết được hắn đâu? Nhưng giết hắn thì ta sẽ bị xử tử, mà ta lại là người muốn làm đại sự nên không thể giết hắn. Hôm nay, ta được phong Vương, đều là nhờ sự khích lệ của hắn. Ta không thể giết chết một tráng sĩ chỉ vì thân phận của mình thay đổi. Nếu như ta không vứt bỏ lại oán hận và đau thương của cá nhân phía sau, thì hiện giờ ta vẫn chỉ là một tên Hàn Tín ăn mày nghèo đói năm đó mà thôi”.
    Cảm ngộ: Người có chí lớn, nhất định phải là người độ lượng và bao dung, có thể chịu được áp bức và lăng nhục, quên hết những đau khổ trong quá khứ, như vậy làm việc gì cũng sẽ thành công. Nhưng người luôn mang hận ghi thù trong lòng, vĩnh viễn không thể làm nên việc lớn gì.

    Câu chuyện số 4
    Khi một đàn dê nghỉ ngơi ăn cỏ, nhất định sẽ có một con đứng làm nhiệm vụ “canh gác”. Con dê này sẽ phụ trách nghe ngóng xung quanh, chỉ cần có điều gì bất thường nó sẽ kêu thật lớn để cảnh báo đồng loại. Do đó, một con sói đã mấy lần ý đồ đến gần đàn dê để săn mồi đều không thành công.
    Sau một thời gian quan sát, con sói đã nghĩ ra một biện pháp. Nó trực tiếp lao thẳng vào đàn dê, đợi con dê canh gác kêu xong nó sẽ ẩn núp ở chỗ gần đấy. Đàn dê sau nhiều lần chạy trốn thấy không có gì nguy hiểm, liền cho là con dê canh gác “thần hồn nát thần tính”.
    Con dê canh gác thấy vậy cũng không phản ứng gì. Đợi đến một lần khác con sói tiếp tục giở trò, nó không kêu tiếng nào nữa, chỉ lặng lẽ rời đi một mình. Kết quả, cả đàn dê bị thương vong gần một nửa.
    Cảm ngộ: Sống ở đời, người trung thành thường dễ bị hiểu lầm. Nhưng đáng tiếc là, sau nhiều lần bị nghi ngờ, họ lại không còn kiên trì với lòng trung thành của mình nữa.

    Câu chuyện số 5
    Một người khách hành hương hỏi một vị cao tăng đắc đạo trong chùa: “Trước khi đắc đạo, ngài thường làm gì?” Vị cao tăng trả lời: “Đốn củi, đun nước, nấu cơm”.
    Người khách hành hương lại hỏi: “Vậy sau khi đắc đạo ngài làm gì?” Vị cao tăng đáp: “Đốn củi, đun nước, nấu cơm”.
    Người khách hành hương nghe vậy cảm thấy rất khó hiểu nên hỏi tiếp: “Cứ làm như vậy sao ngài có thể đắc đạo được?” Vị cao tăng nói: “Trước khi đắc đạo, khi tôi đốn củi sẽ nhớ đến đun nước, khi đun nước nhớ đến nấu cơm, khi nấu cơm sẽ nhớ đến đốn củi; còn sau khi đắc đạo, đốn củi thì cứ đốn củi, đun nước thì cứ đun nước, nấu cơm thì cứ nấu cơm thôi”.
    Cảm ngộ: Đôi khi bạn không thành công, không phải do bạn làm ít. Có thể bạn làm rất nhiều việc, nhưng đồng thời cũng suy nghĩ quá nhiều, lo trước lo sau, sợ cái này sợ cái kia thì chẳng làm nên được việc gì.
    Câu chuyện số 6

    Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay.

    Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không?”

    Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào?” 

    “Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu”,cậu thiếu niên trả lời.

    Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi”. 

    Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi”. Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên.
    Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu”. Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi. Cậu thiếu niên không biết vì sao hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy, nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh củi về nhà.

    Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe.

    Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông giơ tay tát con một cái, giọng giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là mình đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết mình đã thua đấy!” 

    Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền bắt cậu gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.

    Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ”. 

    Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.

    Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.

    Người cha thở dài, nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và thắng được gánh củi. Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao? 

    Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết”. 

    Cảm ngộ: Thắng, thua, thành, bại là những chuyện thường xuyên giày vò cuộc sống của con người. Thường thì vào những lúc chúng ta tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi chúng ta đã thua nhiều hơn mà chẳng hay. 

    (S.T)

    Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018



    KHI TRỞ VỀ CÁT BỤI CÓ THỂ ĐEM THEO THỨ GÌ? CÂU TRẢ LỜI KHIẾN NHIỀU NGƯỜI THỰC SỰ GIẬT MÌNH!

    Một người đàn ông nọ khi chết, anh ta nhìn thấy Phật tổ tay xách một cái hòm, tiến lại phía mình.
    Phật tổ nói: “Con trai, chúng ta đi thôi.”
    Người đàn ông đáp: “Sao nhanh quá vậy, con còn rất nhiều việc vẫn chưa hoàn thành.”
    Phật tổ nói: “Ta rất xin lỗi, nhưng thời gian của con hết rồi!”
    Người đàn ông lại hỏi: “Vậy thưa Phật tổ, trong chiếc hòm của ngài có chứa thứ gì vậy?”
    “Đó là di vật của con”, Phật tổ trả lời.
    Người đàn ông tỏ ra nghi ngờ, hỏi tiếp: “Là di vật của con sao? Ý của người rằng đó là thứ thuộc về con, có phải là quần áo và tiền không ạ?”
    Phật tổ đáp: “Những thứ đó trước giờ chưa bao giờ thuộc về con, chúng thuộc về địa cầu.”
    “Vậy có phải trong đó là ký ức của con không?” , người đàn ông ngẫm nghĩ một lát rồi phỏng đoán.
    “Không phải, ký ức thuộc về thời gian.”
    Người đàn ông lại đoán: “Có phải là tài năng thiên phú của con?”
    “Không, chúng thuộc về cảnh ngộ.”
    Người đàn ông băn khoăn: “Lẽ nào trong đó là bạn bè và người nhà con?”
    “Con trai ạ, không phải vậy đâu. Họ thuộc về hành trình mà con đã đi qua”.
    “Vậy có phải là vợ và các con của con trong đó không thưa Phật tổ?”, người đàn ông hỏi tiếp.
    “Không, họ thuộc về trái tim con.”
    Người đàn ông lại phỏng đoán: “Vậy nhất định đó là thân xác của con rồi.”
    “Không, thân xác của con thuộc về cát bụi.”
    Cuối cùng, người đàn ông khẳng định chắc chắn: “Vậy đó nhất định là linh hồn của con!”
    Lúc này, Phật tổ mỉm cười, đáp: “Con trai, con hoàn toàn sai. Linh hồn của con thuộc về ta.”
    Vậy trong chiếc hòm đó có những gì quan trọng của một người đã chết?
    Người đàn ông nhận chiếc hòm từ tay Phật tổ, mở bên trong chiếc hòm trống rỗng.
    Nước mắt chảy dài trên má, trái tim vỡ vụn, người đàn ông hỏi Phật tổ:
    “Lẽ nào cả cuộc đời con chẳng sở hữu bất cứ thứ gì sao?”
    Phật tổ đáp: “Đúng thế con ạ. Trên thế giới này bây giờ chẳng có bất cứ thứ gì thực sự thuộc về con.”
    “Vậy thì cái gì mới là của con?”
    “Mỗi tích tắc khi con đang còn sống, chúng thuộc về con, còn bây giờ, con chẳng còn gì cả.”
    Đến lúc này, người đàn ông mới như được thông suốt. Thì ra, sinh mệnh, đời người chỉ là những cái tích tắc ngắn ngủi và điều chúng ta nên làm nhất, là tận dụng nó sao cho thật hiệu quả, thật tốt, yêu quý nó, hưởng thụ nó, khi còn được sống, đó đã là một sự chiến thắng vẻ vang. Khỏe mạnh mới là mục đích và vui vẻ, biết yêu thương mới là chân đế! 
    VIỆC KIẾM TIỀN CHỈ LÀ MỘT TRÒ CHƠI KHÔNG HƠN KHÔNG KÉM. VẬY NHƯNG TRONG CUỘC SỐNG NÀY, THỬ HỎI CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI ĐANG BỊ CUỐN VÀO VÒNG QUAY TIỀN TÀI, DANH VỌNG? CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI VÌ CHÚT LỢI ÍCH VÀ DANH CỦA BẢN THÂN MÀ LÀM TỔN HẠI NGƯỜI KHÁC, NGƯỜI THÂN, GIA ĐÌNH... LÀM TỔN THƯƠNG CHÍNH MÌNH MÀ KHÔNG NHẬN RA?
    Có bao nhiêu người sẵn sàng bán sức, bán danh dự, bán đạo lý gia đình, dân tộc để lấy những vật ngoài thân…? đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời, bởi đến lúc chết, chẳng có bất cứ thứ gì trên thế giới này còn thuộc về chúng ta.
    Vậy thì tại sao không làm cho quãng thời gian ngắn ngủi ấy trở nên ý nghĩa, trọn vẹn nhất?
    Từ lúc này, mỗi chúng ta hãy chọn cho mình một cách tận hưởng thời gian hiệu quả nhất, đơn giản thôi, đừng quá nặng nề với những yêu cầu xa vời, mà làm cuộc sống của chúng ta thêm mỏi mệt.
    Bởi cuộc đời rất ngắn, thời gian của mỗi người trên đời càng đi càng ngắn lại nên hãy dành cho những người xung quanh ta sự trân trọng, yêu quý khi có thể, đừng tranh chấp, thua thiệt cũng đừng giận dữ, hãy cùng thấu hiểu và thông cảm cho nhau./.triethoc.info.com