• TRANG CHỦ
  • TẢN MẠN
  • TRUYỆN NGẮN
  • VIDEO
  • NGẪM
  • GÓC CHIA SẼ
  • LIÊN HỆ
  • Thứ Hai, 21 tháng 10, 2019


    CÁCH SỬ DỤNG GOOGLE DỊCH KHÔNG CẦN INTERNET NHƯ MÁY PHIÊN DỊCH CAO CẤP.
    Bạn đã có thể sử dụng Google dịch không cần mạng, wifi, internet giúp bạn dịch văn bản được trong điều kiện sóng 4G yếu hoặc không có WiFi. (Hiện nay hầu hết các máy phiên dịch phái có 4G hoặc Wifi)
    Như chúng ta đã biết thông thường để dùng Google dịch thì phải cần có kết nối mạng 3G, 4G hoặc WiFi nhưng với tính năng mới nhất này thì bạn có thể sử dụng Google dịch không cần mạng, dùng Google dịch ngoại tuyến với bộ ngôn ngữ mà bạn đã tải sẵn trên điện thoại.
    HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG GOOGLE DỊCH KHÔNG CẦN MẠNG
    Để sử dụng Google dịch không cần mạng người dùng bắt buộc phải tải bản mới nhất của ứng dụng Google dịch.
    Sử Dụng Google Dịch Không Cần Mạng Trên Iphone hoặc Android
    Bước 1: Ngày khi mở ứng dụng Google Dịch trên iPhone bạn sẽ thấy có thông báo tải tiếng Việt ngoại tuyến, đây chính là tính năng giúp chúng ta sử dụng Google Dịch không cần mạng đấy. Hoặc không bạn có thể vào phần cài đặt và lựa chọn Dịch ngoại tuyến nhé.
    Bước 2: Tại đây bạn nhấn vào dấu + để thêm ngôn ngữ dịch ngoại tuyến và nhớ lựa chọn tiếng Việt.
    Bước 3: Đồng ý tải tiếng Việt về, dung lượng hiện tại để sử dụng Google Dịch không cần mạng là 42,4 MB.
    Sau khi tải xong hãy tắt 3G, 4G và WiFi đi nhé rồi thử sử dụng Google Dịch không cần mạng xem kết quả thế nào. St - NHN


    Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2019


    TẠI SAO PIZZA LẠI PHỔ BIẾN Ở MỸ ĐẾN VẬY?

    Pizza trong văn hóa ẩm thực Mỹ

       Đối với những ai đã có dịp thực hiện một chuyến du lịch Mỹ, chắc chắn đã được thưởng thức món ăn được xem là dân dã và vô cùng quen thuộc với người dân Mỹ - bánh pizza.
       Người Mỹ xem bánh pizza như một “cứu cánh” cho những ngày bận rộn, là món ăn vừa ngon miệng, vừa đầy đủ chất dinh dưỡng trong guồng sống vội vã tại đây. Người Mỹ có thể ăn pizza cho cả buổi trưa và buổi tối. Vậy đã đến nước Mỹ mà chưa thưởng thức món bánh pizza đậm đà, hấp dẫn có thể nói là chưa biết gì về đất nước này.
     Nhắc đến đồ ăn Mỹ là không thể không nhắc đến pizza. Vì sao vậy?
       Một bữa tối đông người đơn giản hay đồ ăn vặt nửa đêm ngon lành, pizza là một món ăn chủ yếu ở Mỹ. Người Mỹ yêu pizza đến nỗi họ ăn khoảng 400 mét vuông pizza mỗi ngày. (Nếu không tính lượng pizza tiêu thu theo mét vuông, thì là khoảng 350 lát pizza một giây!) Bạn đã bao giờ tự hỏi món bánh mì mỏng này của Ý trở thành món ăn nổi tiếng ở Mỹ bằng cách nào chưa?
    Mỹ là nơi “phát minh” ra pizza.
       Như hầu hết người Mỹ, món pizza đã du nhập vào Mỹ. Pizza trở nên phổ biến một phần là vì số lượng lớn dân nhập cư Ý: họ chiếm bốn triệu trong số 20 triệu người dân nhập cư đến Mỹ giữa năm 1880 và năm 1920. Họ đã mang theo sở thích vị giác và kĩ năng làm pizza. Vào thời kì sau Thế chiến II, người Mỹ gốc Ý di cư tới phía tây và sinh sống quanh vùng ngoại ô, mang theo món phô mai dính và nước sốt thơm ngon đến quốc gia rộng lớn hơn.
       Những người nhập cư Ý đầu tiên làm bánh pizza ở nhà và bán chúng ở những nơi không có giấy phép kinh doanh trước khi G. Lombardi trở thành quán pizza có giấy phép kinh doanh đầu tiên vào năm 1905, ở New York. Những quán pizza Mỹ này trở thành người “phát minh” ra lát pizza. Trong khi pizza là món ăn của tầng lớp lao động ở Naples (quê hương của món ăn này), lát pizza đã cách mạng hóa món ăn này ở Mỹ, khiến nó trở nên dễ mua hơn cho những người lao động, họ có thể mua một phần đơn và ăn trên đường hơn là phải mua cả chiếc bánh.
       Không lâu sau khi ra mắt ở Mỹ, pizza trở nên phổ biến ở Mỹ hơn ở Ý. Một phần là vì pizza không hẳn là bắt nguồn ở Ý. Ban đầu Naples được những người định cư Hy Lạp phát hiện vào khoảng năm 600 Trước Công nguyên, và pizza được biết đến đã tồn tại ở đó trước khi thành phố này thống nhất với phần còn lại của Ý vào năm 1861. Tận đến những năm 1940, ẩm thực Ý mới biết đến cảm giác thích thú do phô mai và cà chua đem lại. Vậy nên, ít nhất trong một thời gian, pizza mang hương vị Mỹ nhiều hơn hương vị Ý.
    Bánh Pizza là gì?
       Pizza là loại bánh dẹt, tròn được chế biến từ nước, bột mỳ và nấm men, sau khi đã được ủ ít nhất 24 tiếng đồng hồ và nhào nặn thành loại bánh có hình dạng tròn, dẹt và được cho vào lò nướng chín.
    Mặc dù ngày nay pizza xuất hiện ở hầu hết các quốc gia trên thế giới, nhưng nó vẫn được xem là món ăn đặc trưng của ẩm thực Ý và đặc biệt là ở vùng Napoli (pizza napoletana). Trên thực tế, theo cảm nhận thông thường thì có thể nhận thấy các thành phần khác của pizza là sốt cà chua và pho mát mozzarella. Một trong những biến thể nổi tiếng nhất của pizza napoletana là pizza margherita.
       NHN: 26/02/2019 Theo Dân Trí


    Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2019

    CHA MẸ THÔNG MINH PHẢI BIẾT CÁCH DẠY CON "KHỔ"

       Jean-Jacques Rousseau: "Bạn có biết phương pháp nào để biến con mình thành bất hạnh? Chính là chiều theo ý con".
       Người xưa có câu: "Nghèo, không được nghèo giáo dục - Khổ, không được khổ con cái".
       Năm 2018 từng xảy ra một vụ án chấn động Trung Quốc. Yang Mou 32 tuổi, tốt nghiệp Đại học Vị Hà (Thiểm Tây), là con trong gia đình giàu có, nên cha mẹ không để con làm một thứ gì ngay cả sách vở đi học cũng được xếp sẵn, không phải chịu một chút ấm ức, thiệt thòi nào từ nhỏ. Đến khi ra xã hội, nếm trải những khó khăn, Yang Mou mới thấy cuộc sống không hề dễ dàng. Mỗi ngày Yang đều nghĩ làm sao để kiếm tiền một cách nhanh chóng.
       Một ngày nọ, Yang Mou mua bảo hiểm cho cha mẹ, bao gồm cả tai nạn ngoài ý muốn và thương tật. Sau đó, bỏ cyanide vào nước cho cha mẹ uống khi ăn cơm xong. Anh ta nhìn cha mẹ đau đớn vât lộn..., rồi mở bình xăng để tạo ra cảnh ngộ độc khí gây tử vong!
    (Dạy trẻ tự làm việc nhà là giúp trẻ tự lập cuộc sống sau này) 
       Sự ra đời của bị kịch này tất nhiên do sự mất nhân tính của Yang Mou, nhưng lý do sâu xa hơn là tình yêu quá mức của cha mẹ dành cho hắn. 
    Jean-Jacques Rousseau (nhà triết học Pháp) từng nói: Bạn có biết phương pháp nào để biến con mình thành bất hạnh? Phương pháp này chính là: “chiều theo ý con".
    Trời không sinh ra đứa trẻ không hiểu chuyện, chỉ có cha mẹ thiếu cách giáo dục. Nữ doanh nhân thành đạt Dong Mingzhu (Trung Quốc) đã tập trung vào việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó con trai mình ngay từ nhỏ. Bà không dùng ôtô đưa đón con trai mà luôn để con đi học xe bus.
       Một ngày nọ, Dong Mingzhu thấy con mãi không về ăn cơm. Khi con trai về, cậu nói với mẹ rằng đang đợi xe chuyến không có điều hòa giá rẻ, vì nó chỉ mất một đồng, nên đã chờ hơn nửa giờ. Qua đó, người mẹ thấy con trai mình đã trưởng thành, độc lập. 
    Sau khi lớn lên, đứa con nói với Dong Mingzhu rằng: "Mẹ có thể bắt đầu từ hai bàn tay trắng, con cũng có thể".
       Gia đình giàu có, nhưng con trai cô làm luật sư với mức lương thấp, lái chiếc xe rẻ tiền, ở nhà thuê. Cuộc sống như thế này chính là điều làm cậu hạnh phúc. 
    Không có đường tắt trên hành trình trưởng thành. Vì vậy, nếu bố mẹ thực sự yêu con, không nên đặt chúng vào chậu mật ong, mà hãy để chúng tự đi tìm nếm thử. Tự mình khám phá sẽ tìm ra giá trị và ý nghĩa của việc phấn đấu.
    (Doanh nhân Dong Mingzhu)
    Cha mẹ thông minh phải biết cách làm con "khổ"
       Trong thực tế, không phải đứa trẻ nào chịu khổ rất nhiều, sau này tài năng càng nhiều, cũng không phải vì thế mà đứa trẻ sẽ càng trưởng thành. Ý nghĩa của việc cho con chịu khổ ở đây là để con rèn giũa khả năng vượt qua và hạnh phúc có được sau khi đánh bại đau khổ, con biết cảm thông, biết suy nghĩ.
    Mạnh Tử từng nói: "Trời định cho người nào trách nhiệm lớn lao, ắt trước tiên làm cho khốn khó tâm trí, nhọc nhằn gân cốt, thân xác bị đói khát, chịu nỗi khổ sở nghèo túng, làm việc gì cũng không thuận lợi. Như thế là để lay động tâm trí người ấy, để tính tình người ấy trở nên kiên nhẫn, để tăng thêm tài năng cho người ấy".
       Năm 2017, chánh án tòa án tối cao Mỹ John Roberts đã có bài diễn văn được lan truyền khi phát biểu tại lễ tốt nghiệp của con trai. "Thông thường người ta sẽ chúc các con may mắn và mọi điều tốt đẹp trong tương lai. Ta sẽ không làm thế. Từ giờ về sau ta hy vọng con sẽ bị đối xử bất công, bởi chỉ có thế con mới cảm nhận được giá trị của sự công bằng.
       Ta hy vọng từ nay con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi như vậy con mới lĩnh hội được tầm quan trọng của sự chân thành...".
    John Roberts chánh án tòa án tối cao Mỹ                     
       Do đó, ngay từ khi còn nhỏ, hãy để trẻ em vất vả một chút và có suy nghĩ về ý nghĩa của sự nghèo khó, đau khổ, học hỏi sự khôn ngoan để vượt qua và cha mẹ sẽ không phải chịu đựng lo âu, vất vả, đau khổ lúc về già.
    (Theo Abolouwang)

    Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019

    NGƯỜI TA ĐỀU ĐANG TẠC TƯỢNG CHÍNH MÌNH!
    Có một người thợ điêu khắc nọ rất thích tạc các bức tượng yêu ma quỷ quái, thời gian trôi đi, anh thấy rằng gương mặt mình đã ngày càng trở nên xấu xí và hung ác. Anh tới bệnh viện khám nhưng không thể tìm ra nguyên nhân.



    Một ngày nọ, anh tới gặp một đại sư trong giới tu luyện. Vị đại sư này nói một cách tự tin rằng ông có thể trị bệnh cho anh. Nhưng ông muốn người nghệ sĩ này trả ơn ông bằng cách tạc một trăm bức tượng Phật. Vị đại sư cũng nói với người nghệ sĩ này rằng ngay khi anh bắt đầu làm tượng, ông sẽ bắt đầu cứu chữa cho anh. Người nghệ sĩ đồng ý với sự sắp xếp này.
    Từ đó, người nghệ sĩ dừng mọi công việc hiện tại của anh và bắt đầu tạc tượng Phật. Khi anh làm chúng, anh thấy rằng gương mặt mình bắt đầu thay đổi. Sau khi một trăm bức tượng đã được làm xong, gương mặt anh không chỉ trở lại bình thường mà còn trông đẹp hơn cả trước đó. Khi anh giao lại số tượng Phật cho vị đại sư, ông ta nói: “Đây không phải là tôi đã chữa trị cho anh; mà là tự anh đấy.”
    Tại sao lại như vậy? Vị đại sư giải thích rằng khi người nghệ sĩ tạc tượng các sinh mệnh tà ác và quái vật, hình ảnh của chúng in lại trong tâm trí anh. Một thời gian sau, những hình ảnh này phản ánh lên gương mặt của người nghệ sĩ và trở thành một phần ngoại hình của anh.
    Khi anh tập trung vào những bức tượng Phật, tâm trí anh tràn ngập hình ảnh của Phật. Sự huy hoàng, từ bi và rực rỡ của Phật giữ lại trong tiềm thức anh; và tự nhiên thay đổi ngoại hình của anh theo hướng tích cực. Khi người nghệ sĩ tạc tượng Phật, tâm anh được chính lại, và ngoại hình của anh đã trở lại như ban đầu. Theo ý nghĩa này, chẳng phải anh đang tạc tượng chính mình hay sao?

    Trong quan niệm truyền thống, “thân” và “ tâm” là có sự tương thông với nhau, những gì không tốt ở thân thì rất có thể là do tâm đưa đến, vì thế người xưa mới có câu “TƯỚNG TÙY TÂM SINH”
                                                Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.
    Ngày nay, một số bạn trẻ có xu hướng thích những đồ vật kỳ quái, thích xem phim kinh dị, thích đọc các truyện tranh hay xem các bức tranh với những hình ảnh máu me, thậm chí là đóng vai các nhân vật rùng rợn. Về lâu dài, việc này sẽ ảnh hưởng đến ngoại hình và tính cách, tạo nên một ngoại hình xấu xí, một tính cách biến dị.

    Trong khi điều tra về tên sát thủ Zodiac khét tiếng ở Mỹ, những người điều tra thừa nhận rằng y bị ảnh hưởng lớn từ những tranh truyện và phim ảnh từ thời còn bé. Đây là một ví dụ điển hình cho thấy mức độ ảnh hưởng của việc lựa chọn các hình thức nghệ thuật tới tâm trí của con người.
    Có thể nói rằng, con người như một bình nước, đổ nước bẩn vào thì sẽ được gọi là bình nước bẩn, đổ nước sạch vào thì chính là bình nước sạch. Chỉ có điều sự tích lũy những điều tốt – xấu xảy ra trong một thời gian dài, khiến chúng ta không cảm giác được. Đến khi nhận ra thì có thể đã muộn rồi khi tính cách đã bị biến đổi, thì rất khó để khiến bản thân trở nên tốt hơn. “GIANG SƠN DỄ ĐỔI, BẢN TÍNH KHÓ DỜI” theo Phatgiao- NHN


    Thứ Ba, 30 tháng 4, 2019

    Sự nuông chiều của cha mẹ!


    "Sự nuông chiều của cha mẹ tạo nên những đứa con vô ơn".



      Hôm trước khi nói về hành trình bỏ quê ra đi, khổ cực mấy cũng lo cho con cái đủ đầy, có bạn nói điều đó chưa chắc tốt cho con bởi bạn biết có nhiều gia đình lo cho con cái không thiếu thứ gì, bây giờ ông bà bị con cái chiếm hết nhà cửa còn muốn đuổi cha, mẹ già ra khỏi căn nhà. Tôi nghĩ nhiều khi là nhân quả vay trả trong đời, hay chính sự giáo dục sai lầm của cha mẹ.
      Chúng ta vì thương con mà nuông chiều mù quáng, tước đoạt đi những cơ hội trưởng thành, tạo nên những con người ích kỷ, chỉ biết được cung phụng, hưởng thụ chứ không biết phục vụ và yêu thương. Một đứa trẻ được bảo bọc từ nhỏ, cơm đút tới miệng, nước dâng tận môi, được dành cho những món ăn ngon, đồ chơi đẹp, muốn gì được nấy mà không biết những thứ đó từ đâu ra thì lớn lên chắc chắn đứa trẻ đó sẽ thành một con người chỉ quen hưởng thụ, rất ích kỷ nếu không được đáp ứng sẽ quay lại oán trách cha mẹ.
       Một đứa trẻ được cha mẹ bảo bọc từ trong trứng nước, không từng sứt đầu mẻ trán, không từng đi xa một mình, không từng được thực hiện ước mơ... chắc chắn sẽ lớn lên với tâm lý ỷ lại và thụ động, chỉ trông chờ vào sự xếp đặt của người khác. Một đứa trẻ không quen lao động, không biết cha mẹ mình đã khổ cực thế nào để kiếm tiền thì chắc chắn xem việc được nuôi nấng, bảo bọc là chuyện đương nhiên, không cần phải biết ơn dưỡng dục. Những đứa trẻ được giáo dục thế nào sẽ hình thành tính cách như thế đó.
    Trước khi hy vọng con thành danh, hãy nuôi dạy con thành người tử tế.
       Mà tính cách của một con người đâu phải một ngày một bữa mà thành? Tùy nếp nhà, tùy sự dạy dỗ của gia đình mà ra. Con cái thoải mái nằm dài trên ghế xem phim trong khi mẹ tất bật nấu cơm, quét dọn cửa nhà. giường ngủ, bàn học cho đến tủ quần áo luôn ngăn nắp, gọn gàng vì ngày nào cũng có bàn tay tảo tần của mẹ sắp xếp, dọn dẹp.
       Khi vô tình có lỗi sai sẽ được cha mẹ bằng cách này hay cách khác bao biện, che giấu hoặc thay con chịu trách nhiệm. Tất cả những điều ấy đều là biểu hiện của sự nuông chiều con cái. Có thể nói đây là một hiện tượng tiêu cực và sai lầm dù nó xuất phát từ thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng tốt đẹp, đó là tình mẫu tử, tình phụ tử. Tình thương yêu trong gia đình vốn vô cùng đẹp đẽ và đáng quý trọng nhưng nếu cha mẹ thương yêu con không đúng cách, nuông chiều vô lối. Anton semyonovich Makarenko “Cưng chiều quá mức, tuy là một tình cảm vĩ đại, nhưng lại khiến con cái bị hủy diệt.” 
     Nhiều bi kịch nhãn tiền từ xưa tới nay đã chứng tỏ, nếu cha mẹ chỉ một mực cưng chiều con cái mà không biết từ chối những yêu cầu vô lí của chúng, không những làm hại con mà còn làm hại đến mình. Chìm đắm trong “HỘP MẬT NGỌT” của sự cưng chiều tiếc rằng lại thường cho ta những trái đắng.
       Những đứa con lớn lên trong sự cưng chiều khi đối mặt với khó khăn thường dễ gục ngã hơn những đứa trẻ khác, bởi trong cuộc sống của chúng luôn có những ông Bụt, bà Tiên mang tên “Cha mẹ” xuất hiện và ứng cứu mọi lúc, mọi nơi. Những đứa trẻ này thường coi mình là trung tâm và thích yêu cầu người khác làm theo ý mình với thái độ kẻ cả, trịch thượng trong các mối quan hệ xã hội bởi đã quen được phục vụ nhưng lại nhút nhát, hèn kém không đủ dũng cảm, mất tự tin về hành vi của mình, tìm cách chối bỏ trách nhiệm dù việc nhỏ hay lớn...Việc nuông chiều con không phải là cách nuôi dạy một con người mà là trồng một cây TẦM GỬI.
      Những “cây tầm gửi” này không có nổi một kĩ năng sơ đẳng nhất dù chỉ là kĩ năng tự phục vụ, vậy thì làm sao họ có thể đảm bảo cho cuộc sống của chính mình? Ý chí và khả năng lao động, khát khao cống hiến cho xã hội liệu có tiềm tàng trong những con người thiếu động lực vươn lên này không?
        Bi kịch lớn nhất chính là khi họ trở thành người thừa trong chính cuộc đời mình, đối với phụ huynh, sự sai lệch trong cách nuôi dạy con cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến họ, mà điều dễ thấy nhất là họ phải hi sinh nhiều thời gian và tâm sức cho chúng. Mà khi chúng gặp thất bại, trên đường đời thì người đau lòng nhất lại là những bậc sinh thành.
        Trước khi mong con thành danh thì hãy giáo dục con thành "Người" trước đã - thành "Người tử tế", tử tế với cha mẹ, tử tế với tất cả mọi người và đã là một người tử tế chắc chắn không phải là người vô ơn.
    THẤT BẠI LỚN NHẤT CỦA CHA MẸ, CHU CẤP ĐẦY ĐỦ CHO CON, NHƯNG KHÔNG DẠY CHÚNG LÒNG BIẾT ƠN!
       Yêu thương con là điều đương nhiên, nhưng yêu thương sao cho đúng cách chính là một thứ trách nhiệm mà mẹ cha phải tìm ra, để con có thể lớn lên và trở thành người tử tế, dạy dỗ con cái theo hướng hiện đại nhưng không đánh mất giá trị truyền thống gia đình, dân tộc. Trong cuộc sống có nhiều mối quan hệ như: đồng tộc, đồng hương, đồng môn, đồng nghiệp... hãy dạy cho con cháu trân trọng và vun đắp trước tiên là quan hệ đồng tộc, đó là cái gốc máu chảy ruột mềm, đồng tộc có tốt thì đồng khác mới hay, người đi có biết ngoảnh lại thì mới biết đi tiếp. Không vì tiền tài danh vọng, bất hòa mà bỏ quên gia tộc bỏ họ hàng bỏ bà con thân thuộc. Mỗi bước đi có tổ tiên phù hộ, công thành danh toại nhờ ân đức tổ tiên, hướng về cội nguồn là nghĩa vụ và vinh dự của mọi người trong dòng họ nội ngoại Đó là nuôi dưỡng đạo lý làm người, sống có cảm xúc, biết sẻ chia với cộng đồng và hành xử nhân văn, tử tế./. (NHN sưu tầm & biên  tập).

    Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

    Vì sao rất nhiều người hay nóng giận và nói lời khó nghe với người thân.


    Nhiều người thường hay nổi nóng với người thân. Khi sự việc qua đi cảm thấy rất khổ tâm nhưng sau đó vẫn lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn ấy. Nguyên do vì sao?
    Có lẽ, chính sự bao dung của người thân khiến chúng ta trở nên tùy tiện. Giả sử chúng ta nổi nóng với người ngoài, ví như sếp, đồng nghiệp hay bè bạn, rất có thể điều đó sẽ hủy hoại mối quan hệ đôi bên.
    Còn cha mẹ, anh em thân thích thì không thể vì vài lời nói nóng giận mà từ bỏ chúng ta, biết vậy nên nhiều người chẳng còn kiêng dè gì, gặp chuyện là nổi nóng, không thể nhẫn nại.
    Chúng ta biết rằng, dẫu mình nói năng không đủ lễ phép, người thân cũng sẽ không so đo, không để bụng hay trách móc. Dẫu trút giận lên họ, chúng ta vẫn có thể có được sự khoan dung, thấu hiểu, nhẫn nại và vị tha. Do vậy, khi trò chuyện chúng ta thường vô tình hay cố ý nói năng tùy tiện.
    Khi chịu oan ức bên ngoài, chúng ta thường về nhà trút bực dọc cho hả giận. Trong một môi trường có cảm giác an toàn như vậy, ta rất dễ quên đi cách nói năng cẩn thận, thậm chí còn dùng những lời châm biếm, bẻ cong, khoa trương, hạ thấp người thân.
    Ngoài ra, chúng ta thực sự cũng đang kỳ vọng quá nhiều vào người nhà. Nhiều người cảm thấy rằng “Người khác không hiểu mình thì thôi, sao người thân lại cũng không hiểu mình?“, quả thực là càng nghĩ càng thấy tức giận”.
    Nhưng khi tùy tiện trút hết bực bội, ức chế lên đầu người bạn đời, ta có nhìn thấy sự quan tâm khi người ấy lặng lẽ mang tới một ly nước mát? Khi thấy phiền toái và ngắt lời cha mẹ đang càm ràm vì lo lắng, ta có nhìn thấy bóng cha mẹ im lặng rời đi, một mình âm thầm chịu đựng sự tổn thương trong căn phòng cô liêu?
    Cha mẹ không oán, không hận và cho phép ta làm tổn thương họ. Những giây phút quý giá bên những người thân quả thực quá ít ỏi. Có người tính được rằng thời gian người ta thực sự ở bên chăm sóc cha mẹ bất quá chỉ là vài chục ngày mỗi năm.
    Vậy mà có người chẳng hề trân quý nó, sẵn sàng giẫm đạp lên tình yêu thương vô điều kiện kia, dù đôi khi chỉ bằng những câu nói vô tình.
    Nếu từng là một người không thể nhẫn nại với người thân như thế, bạn hãy thử dùng 3 cách này để cải thiện tình hình:



    1. Xem xét vấn đề từ một góc độ khác
    Mọi người đều mong rằng lý lẽ của cá nhân là đúng và đối phương phải tiếp nhận ý kiến của mình. Nhưng khi không thể lắng nghe người khác trước, làm sao bạn có thể mong họ lắng nghe mình?
    Ngẫm lại, tất cả những lời cằn nhằn, càu nhàu của người thân đều có chung một điểm xuất phát tốt: Lo lắng cho ta. Nếu không lo, họ đã chẳng bao giờ phải nhọc lòng đến vậy, dẫu có thể cái cách mà họ lo lắng chưa thật hợp với ta.
    Nếu có thể nhìn nhận vấn đề theo góc độ này, bạn sẽ nhẫn nại với người thân của mình hơn, chia sẻ nhiều hơn và giải thích cho họ hiểu rằng không nên quá lo lắng cho mình.
    2. Để cảm xúc qua đi rồi mới bắt đầu câu chuyện
    Khi đang giận dữ chúng ta rất khó nói được lý lẽ rõ ràng. Bởi vậy mà Parkinson, nhà lịch sử học nước Anh và Rustomji, nhà quản lý học, trong cuốn sách có nhan đề “Giỏi thấu hiểu người khác” có nói: “Khi tranh cãi, hãy nhớ đừng cắt ngang lời người khác, hãy để họ nói xong. Khiêm nhường, thành khẩn lắng nghe mới có thể dốc lòng với nhau, mới có thể nói được rõ ràng”.
    Lại từng nghe: “Gió yên thì sóng lặng, sóng lặng thì nước trong, nước trong thì có thể nhìn thấy cá bơi lội”. Đợi khi trời yên biển lặng rồi, câu chuyện nói ra sẽ mới không làm tổn thương tới tình cảm đôi bên.
    3. Ba cách trấn tĩnh khi tức giận
    Các nhà tâm lý học phát hiện ra rằng: Khi tức giận, người ta sẽ xuất hiện hiện tượng “ý thức hẹp hòi”, chỉ nhìn chằm chằm vào những thông tin tiêu cực, không thể xét đoán được sự việc.
    Nhưng đến khi sắp không thể khống chế tâm trạng của mình, bạn hãy thử dừng lại, không nói thêm gì nữa, hoặc rời khỏi nơi đó để có thể trấn tĩnh trở lại. Nghĩa là bạn phải biết tạo cho mình một khoảng không, phải biết lùi bước để giữ lấy sự điềm tĩnh.
    Vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, Lam Điền Hầu từng bị người ta đến nhà mắng nhiếc. Ông chỉ đứng yên lặng, không nói một lời, mãi tới khi người ấy rời đi, ông mới lại trở vào tiếp tục trở vào làm việc. Như thế ông vừa giữ được tĩnh khí, lại tránh khỏi nóng giận, xích mích với người kia. Sự nhẫn nhịn như thế quả thực là khó.



    Nhà tâm lý học, giáo sư Ollie Ulysses người Mỹ đề xuất ra 3 biện pháp này giúp bạn khống chế cơn tức giận và trấn tĩnh lại:
    1. Hạ thấp giọng xuống;
    2. Nói chậm lại;
    3. Ưỡn ngực đứng thẳng.
    Tục ngữ cũng có câu: “Nhẫn một lúc, tránh lo trăm ngày”, người biết nhẫn nhịn chuyện nhỏ thì mới có thể làm được việc lớn. Cớ sao với người ngoài ta còn có thể giữ được sự tôn trọng đến thế mà ngay người thân sống bên mình ta cứ muốn khiến mọi thứ thêm căng thẳng?
    Hãy nhớ rằng, khi nhượng bộ người thân, bạn cũng sẽ không hề mất mặt. Bởi vì điều đó xuất phát từ tình yêu mà bạn thực sự dành cho họ.
    Vậy nên, đừng hay tức giận với người thân rồi lại hối hận và dằn vặt.

    "vì yêu thương nên nói năng càng phải cẩn trọng” ./.ST