• TRANG CHỦ
  • TẢN MẠN
  • TRUYỆN NGẮN
  • VIDEO
  • NGẪM
  • GÓC CHIA SẼ
  • LIÊN HỆ
  • Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2019


    TẠI SAO PIZZA LẠI PHỔ BIẾN Ở MỸ ĐẾN VẬY?

    Pizza trong văn hóa ẩm thực Mỹ

       Đối với những ai đã có dịp thực hiện một chuyến du lịch Mỹ, chắc chắn đã được thưởng thức món ăn được xem là dân dã và vô cùng quen thuộc với người dân Mỹ - bánh pizza.
       Người Mỹ xem bánh pizza như một “cứu cánh” cho những ngày bận rộn, là món ăn vừa ngon miệng, vừa đầy đủ chất dinh dưỡng trong guồng sống vội vã tại đây. Người Mỹ có thể ăn pizza cho cả buổi trưa và buổi tối. Vậy đã đến nước Mỹ mà chưa thưởng thức món bánh pizza đậm đà, hấp dẫn có thể nói là chưa biết gì về đất nước này.
     Nhắc đến đồ ăn Mỹ là không thể không nhắc đến pizza. Vì sao vậy?
       Một bữa tối đông người đơn giản hay đồ ăn vặt nửa đêm ngon lành, pizza là một món ăn chủ yếu ở Mỹ. Người Mỹ yêu pizza đến nỗi họ ăn khoảng 400 mét vuông pizza mỗi ngày. (Nếu không tính lượng pizza tiêu thu theo mét vuông, thì là khoảng 350 lát pizza một giây!) Bạn đã bao giờ tự hỏi món bánh mì mỏng này của Ý trở thành món ăn nổi tiếng ở Mỹ bằng cách nào chưa?
    Mỹ là nơi “phát minh” ra pizza.
       Như hầu hết người Mỹ, món pizza đã du nhập vào Mỹ. Pizza trở nên phổ biến một phần là vì số lượng lớn dân nhập cư Ý: họ chiếm bốn triệu trong số 20 triệu người dân nhập cư đến Mỹ giữa năm 1880 và năm 1920. Họ đã mang theo sở thích vị giác và kĩ năng làm pizza. Vào thời kì sau Thế chiến II, người Mỹ gốc Ý di cư tới phía tây và sinh sống quanh vùng ngoại ô, mang theo món phô mai dính và nước sốt thơm ngon đến quốc gia rộng lớn hơn.
       Những người nhập cư Ý đầu tiên làm bánh pizza ở nhà và bán chúng ở những nơi không có giấy phép kinh doanh trước khi G. Lombardi trở thành quán pizza có giấy phép kinh doanh đầu tiên vào năm 1905, ở New York. Những quán pizza Mỹ này trở thành người “phát minh” ra lát pizza. Trong khi pizza là món ăn của tầng lớp lao động ở Naples (quê hương của món ăn này), lát pizza đã cách mạng hóa món ăn này ở Mỹ, khiến nó trở nên dễ mua hơn cho những người lao động, họ có thể mua một phần đơn và ăn trên đường hơn là phải mua cả chiếc bánh.
       Không lâu sau khi ra mắt ở Mỹ, pizza trở nên phổ biến ở Mỹ hơn ở Ý. Một phần là vì pizza không hẳn là bắt nguồn ở Ý. Ban đầu Naples được những người định cư Hy Lạp phát hiện vào khoảng năm 600 Trước Công nguyên, và pizza được biết đến đã tồn tại ở đó trước khi thành phố này thống nhất với phần còn lại của Ý vào năm 1861. Tận đến những năm 1940, ẩm thực Ý mới biết đến cảm giác thích thú do phô mai và cà chua đem lại. Vậy nên, ít nhất trong một thời gian, pizza mang hương vị Mỹ nhiều hơn hương vị Ý.
    Bánh Pizza là gì?
       Pizza là loại bánh dẹt, tròn được chế biến từ nước, bột mỳ và nấm men, sau khi đã được ủ ít nhất 24 tiếng đồng hồ và nhào nặn thành loại bánh có hình dạng tròn, dẹt và được cho vào lò nướng chín.
    Mặc dù ngày nay pizza xuất hiện ở hầu hết các quốc gia trên thế giới, nhưng nó vẫn được xem là món ăn đặc trưng của ẩm thực Ý và đặc biệt là ở vùng Napoli (pizza napoletana). Trên thực tế, theo cảm nhận thông thường thì có thể nhận thấy các thành phần khác của pizza là sốt cà chua và pho mát mozzarella. Một trong những biến thể nổi tiếng nhất của pizza napoletana là pizza margherita.
       NHN: 26/02/2019 Theo Dân Trí


    Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2019

    CHA MẸ THÔNG MINH PHẢI BIẾT CÁCH DẠY CON "KHỔ"

       Jean-Jacques Rousseau: "Bạn có biết phương pháp nào để biến con mình thành bất hạnh? Chính là chiều theo ý con".
       Người xưa có câu: "Nghèo, không được nghèo giáo dục - Khổ, không được khổ con cái".
       Năm 2018 từng xảy ra một vụ án chấn động Trung Quốc. Yang Mou 32 tuổi, tốt nghiệp Đại học Vị Hà (Thiểm Tây), là con trong gia đình giàu có, nên cha mẹ không để con làm một thứ gì ngay cả sách vở đi học cũng được xếp sẵn, không phải chịu một chút ấm ức, thiệt thòi nào từ nhỏ. Đến khi ra xã hội, nếm trải những khó khăn, Yang Mou mới thấy cuộc sống không hề dễ dàng. Mỗi ngày Yang đều nghĩ làm sao để kiếm tiền một cách nhanh chóng.
       Một ngày nọ, Yang Mou mua bảo hiểm cho cha mẹ, bao gồm cả tai nạn ngoài ý muốn và thương tật. Sau đó, bỏ cyanide vào nước cho cha mẹ uống khi ăn cơm xong. Anh ta nhìn cha mẹ đau đớn vât lộn..., rồi mở bình xăng để tạo ra cảnh ngộ độc khí gây tử vong!
    (Dạy trẻ tự làm việc nhà là giúp trẻ tự lập cuộc sống sau này) 
       Sự ra đời của bị kịch này tất nhiên do sự mất nhân tính của Yang Mou, nhưng lý do sâu xa hơn là tình yêu quá mức của cha mẹ dành cho hắn. 
    Jean-Jacques Rousseau (nhà triết học Pháp) từng nói: Bạn có biết phương pháp nào để biến con mình thành bất hạnh? Phương pháp này chính là: “chiều theo ý con".
    Trời không sinh ra đứa trẻ không hiểu chuyện, chỉ có cha mẹ thiếu cách giáo dục. Nữ doanh nhân thành đạt Dong Mingzhu (Trung Quốc) đã tập trung vào việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó con trai mình ngay từ nhỏ. Bà không dùng ôtô đưa đón con trai mà luôn để con đi học xe bus.
       Một ngày nọ, Dong Mingzhu thấy con mãi không về ăn cơm. Khi con trai về, cậu nói với mẹ rằng đang đợi xe chuyến không có điều hòa giá rẻ, vì nó chỉ mất một đồng, nên đã chờ hơn nửa giờ. Qua đó, người mẹ thấy con trai mình đã trưởng thành, độc lập. 
    Sau khi lớn lên, đứa con nói với Dong Mingzhu rằng: "Mẹ có thể bắt đầu từ hai bàn tay trắng, con cũng có thể".
       Gia đình giàu có, nhưng con trai cô làm luật sư với mức lương thấp, lái chiếc xe rẻ tiền, ở nhà thuê. Cuộc sống như thế này chính là điều làm cậu hạnh phúc. 
    Không có đường tắt trên hành trình trưởng thành. Vì vậy, nếu bố mẹ thực sự yêu con, không nên đặt chúng vào chậu mật ong, mà hãy để chúng tự đi tìm nếm thử. Tự mình khám phá sẽ tìm ra giá trị và ý nghĩa của việc phấn đấu.
    (Doanh nhân Dong Mingzhu)
    Cha mẹ thông minh phải biết cách làm con "khổ"
       Trong thực tế, không phải đứa trẻ nào chịu khổ rất nhiều, sau này tài năng càng nhiều, cũng không phải vì thế mà đứa trẻ sẽ càng trưởng thành. Ý nghĩa của việc cho con chịu khổ ở đây là để con rèn giũa khả năng vượt qua và hạnh phúc có được sau khi đánh bại đau khổ, con biết cảm thông, biết suy nghĩ.
    Mạnh Tử từng nói: "Trời định cho người nào trách nhiệm lớn lao, ắt trước tiên làm cho khốn khó tâm trí, nhọc nhằn gân cốt, thân xác bị đói khát, chịu nỗi khổ sở nghèo túng, làm việc gì cũng không thuận lợi. Như thế là để lay động tâm trí người ấy, để tính tình người ấy trở nên kiên nhẫn, để tăng thêm tài năng cho người ấy".
       Năm 2017, chánh án tòa án tối cao Mỹ John Roberts đã có bài diễn văn được lan truyền khi phát biểu tại lễ tốt nghiệp của con trai. "Thông thường người ta sẽ chúc các con may mắn và mọi điều tốt đẹp trong tương lai. Ta sẽ không làm thế. Từ giờ về sau ta hy vọng con sẽ bị đối xử bất công, bởi chỉ có thế con mới cảm nhận được giá trị của sự công bằng.
       Ta hy vọng từ nay con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi như vậy con mới lĩnh hội được tầm quan trọng của sự chân thành...".
    John Roberts chánh án tòa án tối cao Mỹ                     
       Do đó, ngay từ khi còn nhỏ, hãy để trẻ em vất vả một chút và có suy nghĩ về ý nghĩa của sự nghèo khó, đau khổ, học hỏi sự khôn ngoan để vượt qua và cha mẹ sẽ không phải chịu đựng lo âu, vất vả, đau khổ lúc về già.
    (Theo Abolouwang)