KHỔ ĐAU TRONG SỰ
VÔ MINH NGHI NGỜ!
Một thương gia trong
thị trấn nhỏ, có hai người con trai. Hai chàng trai cùng làm việc tại cửa hàng
của cha mình. Khi ông qua đời, họ thay ông trông coi cửa hàng đó. Mọi việc đều
êm đẹp cho đến một ngày kia, khi một tờ giấy $100 biến mất.
Người em đã
để tờ giấy bạc đó trên máy đếm tiền rồi đi ra ngoài với khách hàng. Khi anh
quay lại, tờ giấy bạc đã biến mất.
Người em hỏi
người anh:
Anh có thấy
tờ $100 đâu không?
Người anh đáp:
Không.
Tuy thế người em vẫn
không ngừng tìm kiếm và gạn hỏi:
Chỉ có hai anh em, nó
không thể tự đứng dậy và đi được! Em chắc chắn anh phải thấy nó!
Sự buộc tội trong lời
nói của người em và sự oán giận cũng theo đó mà ngấm vào, một hố ngăn cách gay
gắt, sâu thẳm đã chia cách hai anh em trai trẻ. Họ không quan tâm đến nhau sự
lạnh lùng đã giết chết tình thâm ruột thịt. Một khi người ta sinh nghi ngờ
người khác thì lòng thương yêu sẽ bị đánh mất, lòng yêu thương đánh mất thì chỉ
còn tâm ghét cay, ghét đắng, v.v... Cuối cùng, họ quyết định không làm chung
với nhau và xây bức tường ngăn cách ngay giữa cửa hàng “nước sông không phạm
nước giếng”. Sự thù địch và oán giận cũng lớn dần lên theo 20 năm sau đó, lan
đến cả gia đình dòng họ.
Một ngày nọ, có một
người đàn ông lạ, đỗ xe ngay trước cửa hàng. Ông ta bước vào và hỏi người bán
hàng:
Anh ở đây đã bao lâu
rồi? Người bán hàng đáp rằng anh đã ở đây cả cuộc đời.
Vị khách nói tiếp:
Tôi phải nói với anh
điều mà 20 năm trước, trong lúc lang thang nghèo đói tôi đã đi qua đây. Lúc đó,
tôi đã không được ăn gì suốt ba ngày, không xu dính túi. Khi tôi lén vào đây
bằng cửa sau và thấy tờ giấy $100 trên máy tính tiền, tôi đã trộm bỏ vào túi
mình rồi ra đi. Những năm tháng qua, tôi không thể nào quên điều đó. Tôi biết
nó không phải là món tiền lớn nhưng tôi phải quay lại đây và xin anh thứ lỗi.
Người đàn ông lạ mặt
ngạc nhiên khi thấy những giọt nước mắt lăn trên má của người bán hàng trạc
tuổi trung niên này.
Rồi anh ta đề nghị:
Ông vui lòng sang cửa
hàng kế bên và kể lại chuyện này cho người đàn ông trong cửa hàng đó được
không?...
Rồi người đàn ông lạ
càng ngạc nhiên hơn khi thấy hai người đàn ông trung niên, ÔM NHAU KHÓC!
Sau 20 năm, rạn nứt
giữa họ đã được hàn gắn. Bức tường thù hận chia cắt hai anh em họ đã được phá
bỏ.
Trong cuộc sống có
những điều nhỏ nhặt vẫn thường xảy ra và vô tình chia cắt con người, anh em họ
hàng với nhau, những lời nói vội vàng không suy nghĩ, những lời chỉ trích, buộc
tội hay những lời trách cứ oán hờn. Và khi đã bị chia cắt, họ có thể không bao
giờ quay lại với nhau được nữa.
Phương cách tốt nhất để
tránh những tình huống gây tổn thương này là bỏ qua những lỗi lầm nhỏ của nhau.
Điều này không dễ dàng nhưng cũng chẳng phải là quá khó khăn. Bỏ đi những bực
dọc, nhỏ nhen, lợi lộc phù vân rồi bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi thấy mình chẳng
mất gì để xây dựng sự gắn bó với những người yêu thương...đó là Hạnh Phúc của
một kiếp nhân sinh.
(Theo Phatphapnhiemmau)




