• TRANG CHỦ
  • TẢN MẠN
  • TRUYỆN NGẮN
  • VIDEO
  • NGẪM
  • GÓC CHIA SẼ
  • LIÊN HỆ
  • Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018



    Tháng tư loa kèn nở
    Gọi cơn nắng vào hè
    Con ve sầu lột xác
    Hàng cây rợp lá che.
    Vi vu là tiếng sáo
    Diều ai thả triền đê
    Lững lờ con sông chảy
    Chiều ai dắt trâu về.
    Nghe gió thổi tháng tư
    Miệt mài qua xóm nhỏ
    Hoa cỏ may vẫn nở
    Đâu chân người ngày thơ?
    Đêm nằm nghe sóng vỗ
    Thoảng xa tiếng ầu ơ
    Nhớ lời ru của mẹ
    Kỷ niệm đẹp bất ngờ.
    Ta nằm ngay quê cũ
    Mà mơ mãi ngày xưa
    Tháng tư buồn như thế
    Tháng tư... mình nhớ quê.
    Nguyễn Đức Thành

    Tháng tư rồi, mùa hạ đã về chưa?
    Mà bầu trời hôm nay nhìn rất lạ
    Nắng thôi hát bản tình ca oi ả
    Gọi mưa đầy trên những lối em qua
    Tháng tư về đâu hỡi những mùa hoa?
    Đâu nắng mưa, đâu một thời để nhớ?
    Những cánh hoa ai ép vào cuối vở
    Nay xác xơ một thuở đã xa vời…
    Gió nghẹn ngào ru ký ức đầy vơi
    Phố cô đơn nên chiều buông rất vội
    Ta xót xa những điều chưa dám nói
    Gói trong tim bao giấc mộng không thành
    Hạ có về cho năm tháng mong manh?
    Những trời xanh có đầy trong mắt biếc?
    Dẫu đã biết xa nhau là vĩnh biệt,
    Cớ sao lòng da diết mãi khôn nguôi…
    (Huỳnh Minh Nhật)

    Tháng tư này, em đã dậy hay chưa?
    Hay gió xuân đang còn ru em ngủ
    Dậy đi thôi, gọi mưa về phố cũ
    Đừng lạnh lùng để lòng phố bơ vơ
    Ta chờ em, chờ trong cả cơn mơ
    Ta chờ đợi từng cơn mưa rả rích
    Trời chuyển mình giã từ xuân nặng trịch
    Đón hạ về, và em đó, tháng tư…
    Em lại về để tiễn một người đi
    Gió trở chiều, cánh thiên di lưu lạc
    Câu yêu thương người vội trao người khác
    Khúc tự tình ngơ ngác gợi tình xưa
    Gió vợi sầu ru cành lá thoi đưa
    Phố chênh vênh một nỗi buồn chưa dứt
    Ta lênh đênh tiếng yêu hoài thổn thức
    Tháng tư này, về ôm ấp hồn ta…
    Ta tìm em, tìm mãi tháng ngày qua
    Chiếc áo trắng lạc giữa ngàn áo trắng
    Đâu ngọt ngào nơi cõi tình cay đắng
    Thôi ngậm ngùi, lặng lẽ kiếp phù vân…
    (Huỳnh Minh Nhật)
    Con phố cũ ngày xưa mùa hoa tím
    Có em tôi thả bước những hôm chiều
    Phượng nở chớm chút tình bên gió hạ
    Tím lên đời những nét mực thương yêu
    Em tôi có những sầu trong đáy mắt
    Nên gió mây em cất ở tâm hồn
    Rồi một buổi người về theo nắng gọi
    Hoa đã tàn bên ngưỡng cửa hoàng hôn
    Mưa chẳng rớt nhưng lòng tôi ướt đẫm
    Phố chợt buồn như đứng khóc cố nhân
    Ráng hồng chết những mùa hoa biệt tích
    Bước tôi đi… làn khói thuốc ngại ngần
    Con phố cũ bây chừ xa lạ quá!
    Tôi đứng đây buốt giá lệ ngàn hàng
    Cỏ đã úa dãi màu chân mộ chí
    Một khối sầu hoa trắng liệm hương tang

    Nay tôi về cũng độ tháng tư sang
    Sao phố xưa lạnh vắng những phai tàn?
    Phượng xơ xác nỗi sầu đêm gió hạ
    Tím lên đời những nét mực ly tan…
    (Huỳnh Minh Nhật)

    5. VU VƠ LỜI HẠ
    Rồi tháng ba cũng đã bỏ ra đi
    Những hạt mưa đầu mùa vừa ghé lại
    Thấm vào hồn một chút sầu tê tái
    Ta chợt nghe nỗi nhung nhớ giăng đầy
    Còn lại gì khi vuột khỏi tầm tay?
    Xa cách quá giữa dòng đời xuôi ngược
    Nhìn tương lai còn mịt mờ phía trước
    Mất nhau rồi thảng thốt gọi cô liêu
    Mưa vẫn rơi làm lay động bóng chiều
    Người còn nhớ mùa hạ đầy kỷ niệm?
    Tháng tư về sao lời ve tắt lịm
    Ta nhọc nhằn tìm lại giấc mơ xưa…
    (Đỗ Mỹ Loan)
    6. THÁNG TƯ TÌNH LỠ
    Xa nhau từ buổi tháng tư về
    Trăng yêu mây phủ gió lê thê
    Đêm đêm cúi mặt soi dòng lệ
    Nghe tim thổn thức nát câu thề
    Dấu đi sương lấp mối tình thơ
    Lạc tuổi thanh xuân mất hẹn chờ
    Năm tháng mịt mờ trời cố xứ
    Lỡ nhịp duyên đầu vỡ mộng mơ
    Tháng Tư chia cắt tình son trẻ
    Tang liệm hồn ta đáy mộ sầu
    Tháng tư tràn ngập nhân tình lẻ
    Chôn lấp đời ta đáy bể sâu
    Bờ yêu sóng nhớ nặng vai gầy
    Thân mang lụa mỏng bụi mưa đầy
    Trắng đêm vần vũ mây đen lạnh
    Thấm nỗi cô đơn giữa đất này
    Xa nhau cam nhận chẳng hờn nhau
    Số phận long đong thắt ruột đau
    Vầng trăng xa xứ sầu xưa đọng
    Nhốt lệ tương tư tóc điểm màu !

    7. THÁNG TƯ VỀ
    Tháng tư về lặng lẽ
    Gót hạ còn xa xôi
    Chiều giăng mưa thật khẽ
    Luyến lưu một khung trời
    Em bên đời một thuở
    Nghiêng nghiêng cánh phượng hồng
    Tình ép vào trang vở
    Ướm những lời bâng khuâng
    Tháng tư còn nhạt nắng
    Xanh xanh cỏ ven đường
    Ơi những tà áo trắng
    Gợi hoài những vấn vương
    Sông Ngự Hà vẫn chảy
    Nước Ngự Hà trong xanh
    Em lâu rồi chẳng thấy
    Ven bờ một bóng anh
    Tháng tư còn đợi mãi
    Con thuyền mịt mù khơi
    Úa một vườn hoa trái
    Từ khi lặng tiếng cười
    (Viên Mãn)
    8. BÀI THƠ TÌNH THÁNG TƯ
    Bài thơ tình anh viết một đêm khuya
    Trời vào hạ trăng kia im lặng quá
    Sương dìu dịu trên cành cây nhánh lá
    Côn trùng gieo hòn đá lặng nghe buồn?
    Tháng Tư về gió mát lạnh tâm hồn
    Mưa chợt đến nước dồn chân ai bước
    Con sóng biển khát khao bao mộng ước
    Cũng vô tình làm ướt dấu chân êm…
    Tháng Tư về anh thức trắng trong đêm
    Sóng lẳng lặng tan mềm trên bờ cát
    Bài thơ viết từ đáy lòng bỏng rát
    Cố gượng cười… hồn nát khóc ai hay…
    Tháng tư về ngày ấy đã đổi thay
    Bao kỷ niệm đọa đày theo năm tháng
    Miền ký ức ùa về thêm cay đắng
    Sang ngang rồi em chắng thấy buồn sao
    Trăng thẫn thờ thơ thẩn mãi trên cao
    Mùi biển mặn lùa vào trong im lặng
    Đời không thể mãi như tờ giấy trắng
    Giọt sương nào thiếu nắng mà long lanh
    Tháng tư về gọi gió hạ ngọt lành
    Thơ anh viết có thành con sóng vỗ
    Nếu biết trước người làm nhau đau khổ
    Anh xin làm… loài gỗ đá vô tri…
    (Hồng Dương)
    9. SÀI GÒN MÙA KHÔNG EM
    Tháng Tư về sao chẳng thấy em đâu
    Trời mùa hạ giấu em kĩ quá
    Anh đi tìm trên hàng cây nhánh lá
    Lá chỉ lắc đầu khe khẽ gió đong đưa
    Tháng Tư về anh đợi một cơn mưa
    Xua cái nắng, đón em về trên lối
    Mưa Sài Gòn cứ tan đi thật vội
    Như sợ vô tình làm ướt dấu chân em
    Tháng Tư về anh nhớ những que kem
    Tiếng mõ leng keng công viên chiều chung bước
    Những ngón tay đan dưới tàn cây xanh mượt
    Em mang nụ cười gửi lại phố sau lưng
    Tháng Tư về ta cứ chợt dửng dưng
    Phố vẫn đông, vắng em thành xa lạ
    Anh xa em, Sài Gòn thưa thớt quá
    Mặc kệ bao người xuôi ngược về đâu
    Tháng Tư, Sài Gòn nắng ngập đầu
    Những chiếc khẩu trang chỉ chừa đôi mắt
    Ta lạc mất em giữa dòng người bịt mặt
    Lặng lẽ trở về xóm trọ cô đơn.
    Tháng Tư một mình hát trong đêm
    Ngồi thức đợi đèn nhà cao đi ngủ
    Sài Gòn không đêm, Sài Gòn không ngủ
    Thao thức cùng anh không ngủ để nhớ em !
    (Hoài Vũ)
    10. TÌM NHAU
    Tháng tư về rồi đó
    Vòm me xanh rì rào
    Phượng cũng đã thay màu
    Sắc hồng chen cánh lá
    Tháng tư đùa nắng hạ
    Vàng rực khoảng sân trường
    Ta tìm nhau cuối đường
    Ngập đầy bao kỷ niệm
    Buồn nào vương mắt tím
    Dấu chân bước rã rời
    Ta lạc nhau mất rồi
    Vòng tay gầy se sắt
    Hai đứa giờ xa cách
    Thăm thẳm hai tinh cầu
    Mắt dõi mắt tìm nhau
    Rồi nghẹn ngào thảng thốt
    Tháng tư về đột ngột
    Cơn mưa đến ngỡ ngàng
    Gọi tên nhau bẽ bàng
    Thôi tìm trong mộng ảo!
    (Đỗ Mỹ Loan)
    11. THÁNG TƯ
    Tháng tư về đầu hạ khát cơn mưa
    Chùm phượng vĩ đỏ bừng thêm sắc mộng
    Cánh cổng trường khắc lên bao ước vọng
    Vạt áo dài bay níu dấu chân em
    Góc sân trường ve tấu khúc buồn thêm
    Ngày giã biệt len lén trao lưu bút
    Khẽ chạm tay… tim dâng trào cảm xúc
    Mắt ai cười làm bối rối hồn tôi
    Tháng năm dài lặng lẽ thời gian trôi
    Mãi cuốn theo dòng đời muôn vạn lối
    Dòng thơ cũ năm xưa ai trao vội
    Chợt ùa về theo cơn gió tháng tư
    Tháng tư về hoàng yến cũng vàng ươm
    Nhuộm thêm sắc vạt nắng chiều gắt gỏng
    Cơn gió nào để lòng thêm rát bỏng
    Đợi mưa về mây cũng dỗi không bay
    Tháng tư về sao khóe mắt cay cay
    Biết tìm đâu cái thuở xa xưa ấy
    Áo trắng bay… ôi! Nhớ thương biết mấy
    Chợt bồi hồi xao xuyến quá… tháng tư
    (Hương Ngọc Lan)

    12. GIẬT MÌNH THÁNG TƯ
    Nghe tiếng chuông reo,
    bỗng giật mình
    Nhưng không phải là anh,
    không phải
    Anh của em giờ này mê mải
    Những phương trời xa lạ nào kia
    Ảo ảnh anh như tháng Tư về
    Loá màu trắng, loa kèn trên phố
    Em mải ngắm những đài hoa rạng rỡ
    Bỗng giật mình,
    đã hết một mùa hoa!
    Trắng diệu kỳ,
    thanh khiết,
    kiêu sa…
    (Vũ Thị Minh Nguyệt)
    13. DẤU LẶNG THÁNG TƯ
    Một sáng ấy trời trong leo lẻo
    Như tuổi mình trong trẻo quá mùa ơi
    Lá bỗng trút nhuộm vàng thềm cỏ ướt
    Hơi sương tan mát đến tận trời
    Hoa nhạt lắm dịu dàng thềm cỏ ướt
    Tháng tư về sưởi ấm lại vành nôi
    Nắng trong suốt mà bao nhiêu chờ đợi
    Tự xa xưa…và em khóc chào đời
    Như mây ngang trời đâu chỉ trắng thế thôi
    Màu cổ tích giấu trong vòm ngũ sắc
    Thắp lung linh một ngàn điều còn mất
    Mãi mãi diệu kỳ đi hết những ban mai
    Như cây trong vườn trút lá chẳng vì ai
    Ừ nhỉ trái mùa hay có loài cây lạ thế
    Nhưng cuộc đời đến ngàn điều có thể
    Cứ cho đi mà không tiếc nuối bao giờ!
    (Vương Tuyết Mai)
    14. HOA THÁNG TƯ
    Em hỏi làm chi chuyện nắng mưa
    Tháng Tư buồn lắm, nắng quên mùa
    Gió mưa là lệ người thiên cổ
    Nhỏ xuống thay người vận nước thua
    Mộng cũ biết rằng đã ngả nghiêng
    Thân trai đâu để chí trai hèn
    Mười năm nếm mật đầy cay đắng
    Có sá gì đâu chút nỗi riêng…
    Em hoa đời nở mùa xuân ngát
    Chưa thắm hương yêu đã nhuốm phiền
    Tay súng anh buông giờ phút cuối
    Hoa lòng lịm chết tháng Tư điên
    Em xa quê mẹ từ hôm đó
    Mắt ngọc còn điêu khắc bóng xưa
    Ròng rã hơn phần tư thế kỷ
    Bỗng dưng gặp lại, lạ không ngờ..
    Mưa nắng cũng còn thay đổi thôi
    Chúng mình là những giọt mưa rơi
    Mưa vương trên má em ngày cũ
    Đã hóa thành mây mất kiếp rồi…
    (Nhược Thu)
    15. MÙA HOA THÁNG TƯ
    Thế là mùa hoa xoan cũ
    Tháng tư vội vã quay về
    Anh biết có ngày lại nở
    Cái màu chiều tím say mê
    Lối về dẫu buồn ngút ngát
    Dấu giày hoa có mưa che
    Tóc mềm bâng khuâng ngoảnh lại
    Chung lòng nhắc một lời thề
    Vòng xe hững hờ thành vệt
    Cắm cúi người đi không đành
    Hoa xoan quên mình nở hết
    May mùa sắc tím mong manh
    Kỉ niệm thì ta thắt bím
    Tháng tư vụng dại gói vào
    Em đi chắc về có kịp
    Tuổi mình mơ những trăng sao
    Thôi thì gió đừng hào phóng
    Vo tròn thắc mắc lời ta
    Trái tim gã trai phóng túng
    Bối rối trước một hiên nhà…
    (Nguyễn Thanh Loan)

    16. NƠI THÁNG TƯ Ở LẠI
    Chỉ có mưa phùn là ở lại
    Ẩm ướt chiều dâng một chút hương
    Trời lại tháng Tư biêng biếc gió
    Ta lại tháng Tư biêng biếc buồn
    Đôi mắt loa kèn vừa hé mở
    Một chiếc nhìn say cả một đời
    Nếu biết tình yêu hương nhuỵ thế
    Đã chẳng phai lòng đã chẳng nguôi
    Mới hay cuộc tình như lữ khách
    Tháng Tư ở lại với con đường
    Nơi có hàng cây vừa đẻ gió
    Hồi ức lên trời những chiếc hôn.
    (Mỹ Quyên)

    Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

    CHUYỆN ĐỜI ĐẾN SAU CÙNG MỚI BIẾT AI CƯỜI AI KHÓC.

    Trong cuộc sống, đôi khi người ta chỉ vì chút ưu thế nhất thời mà đắc ý, cho rằng bản thân có thể chiến thắng, có thể vui cười mà dương dương tự đắc. Tuy nhiên, kết quả sau cùng thì phải đi hết con đường mới thực sự có thể chiêm nghiệm được. Và nếu như cứ ngay thẳng, lạc quan, lương thiện mà sống thì chắc chắn sẽ có được sự vui vẻ, hệt như câu nói “Cuối cùng ai có thể cười, ai mới là người cười vui vẻ nhất”.
      Những chuyện đến cuối con đường mới có thể biết được.
    Câu nói “Cuối cùng ai có thể cười, ai mới là người cười vui vẻ nhất” xuất phát từ bài thơ ngụ ngôn “Hai người nông dân và đám mây” của Jean-Pierre Claris de Florian, một nhà văn, nhà soạn kịch mà còn là nhà thơ ngụ ngôn có ảnh hưởng lớn nhất sau La Fontaine. Ông từng xuất bản năm quyển Thơ ngụ ngôn vào năm 1792.
    Nội dung của bài thơ “Hai người nông dân và đám mây” kể về một câu chuyện như sau: Một ngày nọ, một người nông dân tên là Guyot nhìn thấy một đám mây trên trời, ông cho rằng sắp có mưa đá sẽ làm hỏng cây trồng, khiến mùa màng thất bát, còn có thể dẫn đến nạn đói. Vì thế ông vô cùng lo lắng. Còn Luke, một người nông dân khác lại cho rằng đám mây đó là điềm lành, mưa xuống có thể tưới nước cho cây trồng bị khô héo lâu ngày, và nhờ đó mà người nông dân sẽ có mùa màng bội thu.
    Hai người mỗi người một ý, không ai chịu ai cả. Cuối cùng Luke nói: “Nếu vậy thì cứ đợi xem! Cuối cùng ai có thể cười, ai mới là người cười vui vẻ nhất!” Không lâu sau, một trận gió lớn thổi đến, đám mây tan đi, không có mưa đá, cũng không có mưa. Rốt cuộc thì trong số hai người cùng khăng khăng với ý kiến của mình đó, không có ai là đúng.
     Ảnh mang tính chất minh họa.
    Sau này người ta dùng câu nói “Cuối cùng ai có thể cười, ai mới là người cười vui vẻ nhất” để nói về việc không nên quá đắc ý vì thành công hoặc chiếm được ưu thế nhất thời, chỉ có đi đến cuối cùng mới có thể biết được ai cười ai khóc. Nhưng lẽ đời, trời không phụ kẻ ngay thẳng thiện lương, ví như trong vở kịch “Người thương gia Venice” của đại văn hào Shakespeare chẳng hạn.
    Vở kịch kể về người thương gia Antonio ở Venice. Để giúp đỡ người bạn Bassanio cưới được Portia, Antonio đã đến vay tiền ở chỗ kẻ thù của mình là người cho vay nặng lãi Sherlock. Antonio đồng ý nếu không thể trả được tiền thì sẽ cắt một miếng thịt của mình để bồi thường. Không ngờ là thuyền buôn của ông gặp nạn trên biển, vì thế ông không thể trả tiền đúng hạn và bị Sherlock đắc ý kiện lên tòa án.
    Trên tòa, Sherlock từ chối hòa giải, kiên quyết cắt một miếng thịt trên người của Antonio theo đúng điều khoản trên giấy nợ. Antonio không còn cách nào khác.
    Để cứu Antonio, Portia đã giả làm luật sư đến tòa án. Cô nói với Sherlock rằng trên giấy nợ chỉ nói ông ta được lấy một miếng thịt của Antonio, nhưng không hề nói rằng ông ta được lấy một giọt máu của ông này. “Nếu ông để một tín đồ Cơ đốc giáo rơi một giọt máu thì đất đai và tài sản của ông sẽ bị xung công cho chính phủ Venice theo quy định của pháp luật.”
    Tất nhiên Sherlock không thể chỉ cắt thịt của Antonio mà không làm ông này chảy máu nên đành chán nản nói rằng ông ta đồng ý nhận tiền. Vào lúc mà mọi người đều vô cùng vui vẻ thì Portia lại nói: “Đừng gấp, từ từ đã! Người Do Thái này không thể nhận tiền, chỉ được cắt thịt. Thế nên, ông Sherlock, hãy chuẩn bị cắt miếng thịt đó đi. Nhưng ông phải chú ý đừng làm ông ấy chảy máu. Ông không được cắt quá 450 gam, cũng không được ít hơn; nếu như nhiều hơn hoặc ít hơn một chút thì phải phán ông tội chết theo luật Venice, toàn bộ tài sản của ông phải sung công cho  Nghị viện.”
    Portia còn nói: “Theo luật của Venice, bởi vì ông gài bẫy muốn mưu hại đến tính mạng của người dân, tài sản của ông đã bị sung công cho chính phủ rồi. Việc ông sống hay chết phải xem Công tước quyết định ra sao. Vì thế, hãy quỳ xuống xin ông ấy tha thứ đi.”


                        Ảnh ai cười ai khóc? Antonio lương thiện hay Sherlock!
    Sherlock rất không cam lòng, nhưng không có cách nào đành chấp nhận sự trừng phạt của Công tước: Bồi thường một nửa tài sản cho Antonio, nửa còn lại thuộc về chính phủ. Nhưng tốt cuộc thì Antonio cũng từ bỏ một nửa tài sản mà Sherlock phải trả cho ông.
    Kế hoạch trả thù của Sherlock đã thất bại, đồng thời ông ta còn mất không ít tài sản. Về Antonio lương thiện, ông không chỉ không bị cắt thịt, mà chiếc tàu ông vốn nghĩ là đã mất cũng thuận lợi cập cảng.
    Cuối cùng ai có thể cười, ai mới là người cười vui vẻ nhất”, bởi vì chiêm nghiệm ra, tiếng cười đắc ý hơn thua sẽ chẳng thể nào hàm chứa được sự vui vẻ chân chính.
    Theo trithuc.net.vn

    Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

    NÓI XẤU NGƯỜI KHÁC VÀ QUẢ BÁO KHÔN LƯỜNG.

    Những ý nghĩ tiêu cực về người khác thường không có lợi cho tinh thần chúng ta.
    Mọi người đều muốn được thương yêu – muốn được mọi người chú ý và thừa nhận những khía cạnh tích cực của bản thân, muốn được quan tâm và tôn trọng. Hầu hết chúng ta đều không muốn bị đánh giá, bị phê bình và từ chối. Việc trau dồi thói quen nhìn thấy những điều tốt đẹp của bản thân và của người khác mà có thể đem lại cho mình và người niềm hạnh phúc, nó cho phép chúng ta cảm nhận và mở rộng tình thương yêu.Từ bỏ thói quen nhìn thấy lỗi lầm sẽ giảm thiểu sự đau khổ cho mình và người. Vấn đề này nên được xem là trọng tâm trong lộ trình tâm linh của chúng ta.
    Chính vì lý do này mà đức Dalai Lama đã nói: Tôn giáo của tôi là lòng tốt. Chúng ta có thể vẫn thấy những điều chưa hoàn thiện của mình và của người khác, nhưng tâm chúng ta hiền dịu hơn, biết chấp nhận và rộng lượng hơn.
    Điều này cũng được nhắc đến trong lời khuyên của Đức Phật đối với tất cả mọi người để tránh 10 bất thiện nghiệp, đó là bất thiện nghiệp thứ năm: nói những lời gây bất hòa, chia rẽ.
    Nhiều người có thói quen ưa nói lỗi lầm của người khác. Và đôi khi chính họ không nhận thấy thói quen ấy và chỉ nhận diện được nó sau khi đã nói xong. Vậy thì động cơ ở đằng sau việc nói lỗi lầm của người khác, đằng sau xu hướng muốn hạ thấp người khác là gì? Một trong số những minh sư của tôi, ngài Ngawang Dhargye đã từng nói: “Quý vị ngồi lại với nhau và nói về lỗi lầm của một người khác, về những việc làm sai trái của người đó. Thế rồi quý vị tiếp tục thảo luận về những sai phạm và những phẩm chất tiêu cực của người khác, bởi vì quý vị tự thừa nhận với nhau rằng quý vị là những người tốt nhất trên thế giới”.Khi tôi nhìn sâu vào bên trong, tôi nhận thấy rằng ngài Ngawang Dhargye đã nói đúng. Bị nung nấu bởi cảm giác bất an, tôi đã nghĩ sai rằng nếu người khác sai, xấu, đầy khuyết điểm, theo phép so sánh, thì tôi phải là người đúng, tốt và có năng lực. Chiến thuật hạ nhục người khác để tạo dựng lòng tự trọng của mình theo cách này rất khó có kết quả.

    Trước hết, chúng ta sẽ được biết đến như là một người thường gây ra sự bất hòa. Người ta sẽ không muốn tâm sự với chúng ta vì họ sợ là chúng ta sẽ nói với người khác, thêm thắt những lời đánh giá của ta khiến cho họ bị xem là không tốt.Theo kinh nghiệm cá nhân, tôi nhận thấy rằng người nào hay nói xấu người khác với tôi thì chắc hẳn họ sẽ đi nói xấu tôi với người khác. Hay nói cách khác, tôi không tin tưởng những ai thường hay phê bình người khác.
    Thứ hai, chúng ta phải đối mặt với người bị chúng ta nói xấu khi họ phát hiện ra những gì chúng ta đã nói, và phiền phức hơn là lúc họ nghe được những gì chúng ta đã nói xấu về họ thì những điều đó đã bị phóng đại lên nhiều lần. Người đó có thể nói với người khác về lỗi của mình để trả đũa.
    Thứ ba, một số người có thể sẽ bị kích động khi nghe nói về lỗi của người khác. Chẳng hạn, nếu một người ở trong văn phòng hoặc trong nhà máy nói xấu sau lưng người khác, mọi người ở tại nơi làm việc có thể sẽ tức giận và công kích người đã bị nói xấu. Điều này có thể sẽ làm dấy lên việc nói xấu sau lưng người khác ở sở làm và gây ra tình trạng bè phái. Điều này gây tổn hại đến một môi trường làm việc hòa hợp.
    Thứ tư, chính bản thân ta cũng không có hạnh phúc khi mình luôn phanh phui lỗi của người khác. Khi chúng ta tập trung vào những điểm tiêu cực, hoặc là những sai lầm, chính tâm của chúng ta cũng không có an vui. Những ý nghĩ rằng người này xấu, người kia không tốt,… thường không có lợi cho tinh thần của chúng ta.
    Thứ năm, khi ta nói xấu người khác tức là chúng ta đã gây ra tác nhân để cho người khác nói xấu mình. Điều này có thể xuất hiện ngay trong đời này nếu người mà ta phê bình muốn hạ nhục mình, hoặc có thể xuất hiện trong tương lai khi mình bị người khác buộc tội một cách vô lối hoặc là bị vu oan. Khi chúng ta là người nghe những lời nói thô tục, chúng ta cần nhớ rằng đấy là kết quả từ hành động của chính chúng ta, chúng ta đã tạo ra nhân, nay đã đến lúc phải nhận quả.
    Nói lỗi của người khác thường là có ác tâm ở bên trong và thường bị thúc đẩy bởi động cơ ích kỷ.
    Bản ngã của ta muốn có được điều gì đó từ việc nói xấu người khác, nó muốn được tốt bằng cách hạ nhục người khác.
    Vì thế, chất lượng cuộc sống của ta tùy thuộc vào việc chúng ta tìm thấy lỗi lầm với kinh nghiệm của mình hay là thấy những gì tốt đẹp ở bên trong nó.Khi chúng ta nhìn thấy lỗi lầm của người khác là chúng ta bỏ lỡ cơ hội để thương yêu. Nó cũng có nghĩa là chúng ta không có khả năng để nuôi dưỡng bản thân một cách hợp lý với những sự hiểu biết chân tình khi chúng ta đem vào tâm mình những độc tố.Khi chúng ta có thói quen xăm xoi lỗi của người khác thì chúng ta cũng có xu hướng chỉ nhìn thấy những khuyết điểm, những lỗi lầm của bản thân. Điều này có thể đưa chúng ta đến việc làm giảm giá trị toàn bộ cuộc sống của mình. Thật là bi thảm nếu chúng ta bỏ qua những điều quý giá và cơ hội trong cuộc sống của mình, không nhìn thấy khả năng thành Phật trong bản thân mình. Vì thế, chúng ta phải chấp nhận chính mình như những gì mình đang có trong hiện tại, đồng thời chúng ta cố gắng để trở nên những con người tốt hơn trong tương lai.
    Nói vậy không có nghĩa là chúng ta làm ngơ trước những lỗi lầm của mình, mà là chúng ta không quá miệt thị về chúng. Chúng ta mừng vì mình được làm người, tự tin về khả năng của mình và tự tin về những giá trị chân thực mà chúng ta đã gầy dựng từ trước đến nay. Đối lập với việc nói xấu người khác là nói với sự hiểu biết và thương yêu. Những ai đang đi trên lộ trình tâm linh và những ai muốn sống hòa hợp với người khác thì việc phát ngôn với sự hiểu biết và thương yêu là điều rất quan trọng. Khi chúng ta nhìn vào những phẩm chất tốt của người khác, chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Việc thừa nhận những phẩm chất tốt của người khác khiến cho lòng mình cảm thấy hạnh phúc, nó còn tạo ra bầu không khí hài hòa và đem đến cho người khác thông tin phản hồi hữu ích. Khen ngợi người khác là một việc mà chúng ta cần phải thực tập trong quá trình tu tập của mình. Nếu chúng ta thường nghĩ đến những tài năng, những phẩm chất tốt của người khác thì chúng ta cảm thấy hạnh phúc hơn và người khác cũng vậy.Chúng ta sẽ tạo được mối quan hệ tốt đẹp với người khác, và gia đình của chúng ta, môi trường làm việc và hoàn cảnh sống của chúng ta sẽ hòa hợp hơn.
    Chúng ta gieo những hạt giống từ những hành vi tích cực ấy ở trong tâm thức của mình, chúng ta sẽ tạo nhân duyên cho những mối quan hệ hòa ái và cho sự thành tựu những mục đích tâm linh cũng như những mục đích trong cuộc sống đời thường.
    Ni Sư Thubten Chodron
    Nghĩ xấu cho người khác ngay từ trong ý niệm đã là một hành vi sai trái! Và nói xấu người khác thậm chí còn là một tội lỗi nặng nề hơn thế gấp nhiều lần. Đừng phạm những sai lầm dù nhỏ nhoi nhưng lại là bản lề trong các mối quan hệ của bạn trong cuộc sống bạn nhé.
    Ni Sư Thubten Chodron


    Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018

    THÁO CHẠY KHỎI HỔ DỮ, LỮ KHÁCH CHẾT VÌ VÀI GIỌT MẬT!

    Câu chuyện này đã khiến đại văn hào Lev Tolstoi cũng phải thở dài ngao ngán, ông sửng sốt kêu lên: "Không thấy câu chuyện nào viết về dục vọng của con người sâu sắc như vậy". Có lẻ, bất cứ ai trong chúng ta cũng nên xem đây là một lời cảnh tỉnh!

    Đại văn hào Lev Tolstoi 

    Vào một ngày cuối thu, trời se lạnh, lá khô rơi đầy, có một lữ khách vội vã trở về nhà. Bất chợt, nhận thấy những vật màu trắng rải rác trên đường, nhìn kỹ thì đó là xương người. Một cảm giác rờn rợn dâng lên: "Vì sao lại có xương người ở chốn này?", anh ta tiếp tục rảo bước.
    Và đột nhiên một con hổ lớn xuất hiện, gầm vang. Lữ khách sững sờ, đứng như chôn chân tại chỗ, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu: "Hoá ra đống xương vừa nãy là của những người xấu số bị con hổ này ăn thịt".
    Rồi anh ta cắm đầu chạy thục mạng, quên cả đường và thấy mình đứng trước một vực sâu với vách đá dựng đứng. Dưới vực là biển cuộn sóng dữ dội, đằng sau là con hổ đang phóng tới. Tiến thoái lưỡng nan, lữ khách vội leo lên và bám chặt vào một cây thông mọc trơ trọi trên vách đá.
    Nhưng con hổ cũng vươn móng vuốt định trèo lên cây thông. Anh ta chợt nghĩ thế là hết thì nhìn thấy trước mắt một sợi dây mây quấn quanh cây thông nên vội vàng lần theo sợi dây mây tụt xuống.
    Tới giữa chừng, lữ khách lơ lửng trong không trung, bên trên là con hổ đang liếm mép nhìn trừng trừng, còn bên dưới là vực sâu có ba con rồng ba màu, xanh - đen - đỏ, quẫy lộn trong sóng biển dữ dội chờ kẻ xấu số rơi xuống.
    Không những thế, lại có tiếng kêu "chít chít" đâu đó, ngước lên thì thấy một đàn chuột đen trắng đang gặm gốc dây mây. Sẽ chẳng mấy chốc dây mây đứt và anh ta sẽ rơi thẳng vào những cái miệng há hoác của lũ rồng bên dưới.
    Trong tình cảnh kẹt cứng, gắng đung đưa người để đuổi lũ chuột thì bất chợt cảm thấy có một thứ gì dinh dính rơi xuống má, anh ta lấy ngón tay quệt lên má và liếm thử, hoá ra là mật ong. Có một tổ ong ở gốc cây mây nên mỗi lần cây mây đong đưa thì những giọt mật nhỏ xuống.
    Anh ta bị thu hút bởi vị ngọt ngào của mật ong và quên hẳn tình trạng ngàn cân treo sợi tóc của mình. Anh ta lấy hết sức lắc dây mây để hứng những giọt mật.

    Lòng tham của con người thực đáng sợ, ngay khi cận kề sự sống và cái chết cũng quyết không từ bỏ chút mật ngọt.

    Câu chuyện này được Đức Phật kể lại cho thính chúng khi thuyết giảng về dục vọng của con người, khi vướng vào lòng tham, dù chết đến nơi vẫn thèm khát chút mật ngọt.
    Quả thật, để diễn tả dục vọng từ bản chất sâu thẳm của con người thì không có câu chuyện nào hay hơn câu chuyện này.   
    Nhân đây cũng xin nói thêm là con hổ tượng trưng cho chết chóc và bệnh tật, cây thông tượng trưng cho tài sản, địa vị và danh vọng trên thế gian, những con chuột đen và trắng tượng trưng cho ngày và đêm biểu tượng về thời gian.
    Mặc dù bị cái chết đe dọa và chỉ có một sợi dây leo mong manh để bấu víu, vậy mà con người vẫn không từ bỏ lòng tham.
    Sợi dây leo đó bị mài mòn theo thời gian và chúng ta cũng già đi theo năm tháng, đến gần với cái chết - điều mà con người luôn trốn tránh.
    Dù phải đánh đổi sinh mạng và rút ngắn tuổi thọ thì con người vẫn chọn mật ngọt.
    Dục vọng nằm dưới đáy sâu tâm hồn, thường xuyên gặm nhấm trí não chúng ta và làm sai lệch con đường chúng ta đi trong cuộc đời. Bị dục vọng thống trị đến mức khổ sở như vậy nhưng con người vẫn không thể từ bỏ. Đó là thực tướng của kiếp người.

    Có thể từ bỏ "tam độc" cám dỗ và làm hư hỏng con người được không?
    "Mật" tượng trưng cho những khoái lạc cám dỗ. Những con rồng đợi dưới vực sâu là những hiểm họa do tâm hư cấu. 
    Có thể nói, mật ngọt và những con rồng là phản ánh dục vọng và "tà tâm" mà con người ấp ủ. Rồng đỏ tượng trưng cho "sân", rồng đen tượng trưng cho "tham" và rồng xanh tượng trưng cho "si".
    Phật giáo gọi ba loại tật xấu này là "tam độc", là những nguyên nhân làm hủy hoại tâm hồn con người.
    Trong nhiều tật xấu thì tam độc, tham - sân - si, là nguồn gốc của khổ đau và là độc tố bám sâu trong lòng người. Con người muốn tránh nó cũng không tránh được, muốn rũ bỏ nó cũng không rũ bỏ được. 
    Quả thật, con người bị ba loại độc tố này chi phối trong cuộc sống hàng ngày. Thèm khát vật chất và ham muốn danh vọng ẩn náu trong tâm hồn bất kỳ người nào, nếu không được thỏa mãn thì uất hận, ghen tức với người khác và trở nên tăm tối u mê. 
    Nói chung, hầu hết chúng ta bị dục vọng chi phối trong suốt cuộc đời. Ngay cả những đứa trẻ cũng vậy, từ khi sinh ra cũng đã rơi vào vòng cương tỏa của dục vọng, và rồi dục vọng trở thành những thói hư tật xấu của người lớn.
    Đương nhiên, dục vọng cũng đồng thời là nguồn năng lượng sinh tồn. Và chúng ta không thể đơn giản phủ nhận vai trò của nó. 
    Bởi vì nguồn năng lượng không thể thiếu cho sự sinh tồn của cá thể và chủng loài nhưng nếu không biết kiềm chế và điều khiển chúng, chính nguồn năng lượng ấy lại trở thành nỗi bất hạnh cho con người, là những độc tố hủy hoại tâm hồn chúng ta. 
     Con người phải tự rèn luyện bản thân trước những cám dỗ của dục vọng.
    Do vậy, điều quan trọng là tránh xa những dục vọng xấu xa. Không thể triệt tiêu hoàn toàn "tam độc" thì cũng phải nỗ lực kiềm chế, kiểm soát  được chúng.
    Không có con đường nào dễ dàng trong nỗ lực làm chủ dục vọng. Chỉ có cách là tích lũy dần dần những trải nghiệm và rèn luyện ý chí trong quá trình tu dưỡng bản thân như tôi đã đề cập ở đầu cuốn sách: thành thật, biết ơn, tự phán xét mỗi ngày. 
    Chúng ta phải buộc mình tập thói quen luôn nhận định sự việc bằng lý trí sáng suốt.
    Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta phải đưa ra phán đoán, quyết định về muôn vàn sự việc. Những lúc đó, nếu chúng ta hấp tấp ra quyết định tức thời cũng đồng nghĩa với việc những quyết định ấy xuất phát từ bản năng (tức là xuất phát từ dục vọng). 
    Nếu trước khi đáp ứng với sự việc, chúng ta tạm thời giữ lại nhận xét ban đầu, hít thở sâu một lúc và tự chất vấn "Nhận xét đó có bị dục vọng chi phối khôngCó bị tà tâm xen vào không?". 
    Khả năng tự vấn là rất quan trọng. Với cách thức như vậy, dừng lại một chút để suy nghĩ trước khi đưa ra kết luận, chúng ta có thể tiến gần tới việc nhận xét và quyết định dựa trên lý trí sáng suốt chứ không phải dựa trên dục vọng.
    Tôi nghĩ rằng, việc tạo lập thói quen tư duy sáng suốt như vậy trong đời sống hàng ngày là việc rất quan trọng để chúng ta có thể tránh xa những cám dỗ và kiềm chế dục vọng. Kiềm chế dục vọng, trừ bỏ tà tâm là một bước tiến tới lòng vị tha. 
    Tấm lòng nhân ái dành cho người khác trước khi nghĩ đến bản thân mình là điều cao cả nhất, là đức tính đáng trọng nhất trong tính cách con người.
    Quên mình vì người. Sống vì người khác trước khi vì mình. Khi phát khởi lòng vị tha như vậy, chúng ta có thể thanh thản và hạnh phúc, mọi ứng xử sẽ không bị dục vọng chi phối. 
    Suy nghĩ vị tha sẽ đẩy lùi tam độc, tật xấu sẽ được giải trừ, tâm hồn không bị dục vọng làm vẩn đục sẽ trở nên trong sáng và cao cả, chúng ta có thể vẽ lên tương lai tươi sáng đẹp đẽ cho bản thân.
    Bài viết trích từ  "Cách sống" của Inamori Kazuo.


    Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

    KẾT GIAO ĐƯỢC MỘT NGƯỜI TRI KỶ MỚI LÀ TÀI SẢN LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI.

    Những người già cả nói rất hay: Vàng thử bằng lửa, người thử bằng tiền. Không cần bạn mở lời, liền đưa tay giúp đỡ bạn, đó mới thật là người bạn chí thân, mới đúng là người bạn tốt. 
    Bản thân tôi không thích kiểu tình bạn lục đục, sáng nắng chiều mưa, cũng không thích tình bạn so đo, toan tính, lại càng không ưa tình bạn kiểu xã giao, giả tạo.
    Tôi thích con người đơn giản, sự việc đơn giản, trông có phần ngốc nghếch, mỗi ngày sống trong những ngày tháng tiếng cười rộn vang.


    Tôi thích có được mấy người bạn thật lòng, mỗi khi ở cùng nhau luôn có những chuyện nói hoài không thấy chán.
    Bởi tôi cảm thấy người quá thông minh thì sẽ rất mệt mỏi, có những lúc ngây ngô một chút thì sẽ vui vẻ hơn.
    Tôi biết rằng, ai là người đối tốt thật lòng với tôi, ai chỉ đối tốt với tôi ngoài mặt.
    Tôi biết được rằng, ai là người nói với tôi những lời xuất phát từ tận tâm can, cũng biết được ai đang miễn cưỡng, dối gạt tôi.
    Tôi biết rõ ai là người chân thành, ai là kẻ giả tạo.
    Những ai xem tôi là kẻ ngốc: Thật sự xin lỗi, thật ra tôi đều thấy rất rõ ràng minh bạch. Chỉ là tôi không có nói ra, không trở mặt. Bởi tôi không muốn chúng ta phải ở trong tình thế khó xử. Nhưng cũng nên biết rằng trở mặt vốn không phải là việc khó khăn gì.
    Bạn có thể xem thường tôi, nhưng tôi vẫn sẽ luôn tôn trọng bạn.
    Tôi không phải là người rất tốt, càng không phải là bậc Thánh nhân. Tôi chỉ có một mong ước tầm thường và cuộc sống đơn giản.


    Tôi chỉ mong có cuộc sống thật vui vẻ với những người mà tôi quan tâm, cũng chỉ muốn đơn thuần đối tốt với những người bạn thân.
    Kiếp này chúng ta trở thành bạn thân, đó cũng là duyên phận tu tích được từ những đời trước.

    Theo moneya.com