Một người đàn ông nọ khi chết, anh ta nhìn thấy
Phật tổ tay xách một cái hòm, tiến lại phía mình.
Phật tổ nói: “Con trai, chúng ta đi thôi.”
Người đàn ông đáp: “Sao nhanh quá vậy, con còn rất nhiều việc
vẫn chưa hoàn thành.”
Phật tổ nói: “Ta rất xin lỗi, nhưng thời gian của con hết
rồi!”
Người đàn ông lại hỏi: “Vậy thưa Phật tổ, trong chiếc hòm của
ngài có chứa thứ gì vậy?”
“Đó là di vật của con”, Phật tổ trả lời.
Người đàn ông tỏ ra nghi ngờ, hỏi tiếp: “Là di vật của con
sao? Ý của người rằng đó là thứ thuộc về con, có phải là quần áo và tiền không
ạ?”
Phật tổ đáp: “Những thứ đó trước giờ chưa bao giờ thuộc về
con, chúng thuộc về địa cầu.”
“Vậy có phải trong đó là ký ức của con không?” , người
đàn ông ngẫm nghĩ một lát rồi phỏng đoán.
“Không phải, ký ức thuộc về thời gian.”
Người đàn ông lại đoán: “Có phải là tài năng thiên phú của
con?”
“Không, chúng thuộc về cảnh ngộ.”
Người đàn ông băn khoăn: “Lẽ nào trong đó là bạn bè và người
nhà con?”
“Con trai ạ, không phải vậy đâu. Họ thuộc về hành trình mà
con đã đi qua”.
“Vậy có phải là vợ và các con của con trong đó không thưa
Phật tổ?”, người đàn ông hỏi tiếp.
“Không, họ thuộc về trái tim con.”
Người đàn ông lại phỏng đoán: “Vậy nhất định đó là thân xác
của con rồi.”
“Không, thân xác của con thuộc về cát bụi.”
Cuối cùng, người đàn ông khẳng định chắc chắn: “Vậy đó nhất
định là linh hồn của con!”
Lúc này, Phật tổ mỉm cười, đáp: “Con trai, con hoàn toàn sai.
Linh hồn của con thuộc về ta.”
Vậy trong chiếc hòm đó có những gì quan
trọng của một người đã chết?
Người đàn ông nhận chiếc hòm từ tay Phật tổ, mở bên trong chiếc
hòm trống rỗng.
Nước mắt chảy dài trên má, trái tim vỡ vụn, người đàn ông hỏi
Phật tổ:
“Lẽ nào cả cuộc đời con chẳng sở
hữu bất cứ thứ gì sao?”
Phật tổ đáp: “Đúng thế con ạ. Trên thế giới này bây giờ chẳng
có bất cứ thứ gì thực sự thuộc về con.”
“Vậy thì cái gì mới là của con?”
“Mỗi tích tắc khi con đang còn sống, chúng thuộc về con, còn
bây giờ, con chẳng còn gì cả.”
Đến lúc này, người đàn ông mới như được thông suốt. Thì ra, sinh
mệnh, đời người chỉ là những cái tích tắc ngắn ngủi và điều chúng ta nên làm
nhất, là tận dụng nó sao cho thật hiệu quả, thật tốt, yêu quý nó, hưởng thụ nó,
khi còn được sống, đó đã là một sự chiến thắng vẻ vang. Khỏe mạnh mới là mục
đích và vui vẻ, biết yêu thương mới là chân đế!
VIỆC KIẾM TIỀN CHỈ LÀ MỘT TRÒ CHƠI KHÔNG HƠN KHÔNG KÉM. VẬY
NHƯNG TRONG CUỘC SỐNG NÀY, THỬ HỎI CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI ĐANG BỊ CUỐN VÀO VÒNG
QUAY TIỀN TÀI, DANH VỌNG? CÓ BAO NHIÊU NGƯỜI VÌ CHÚT LỢI ÍCH VÀ DANH CỦA BẢN
THÂN MÀ LÀM TỔN HẠI NGƯỜI KHÁC, NGƯỜI THÂN, GIA ĐÌNH... LÀM TỔN
THƯƠNG CHÍNH MÌNH MÀ KHÔNG NHẬN RA?
Có bao nhiêu người sẵn sàng bán sức, bán danh dự, bán đạo lý gia
đình, dân tộc để lấy những vật ngoài thân…? đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời,
bởi đến lúc chết, chẳng có bất cứ thứ gì trên thế giới này còn thuộc về chúng
ta.
Vậy thì tại sao không làm cho quãng thời gian ngắn ngủi ấy trở
nên ý nghĩa, trọn vẹn nhất?
Từ lúc này, mỗi chúng ta hãy chọn cho mình một cách tận hưởng
thời gian hiệu quả nhất, đơn giản thôi, đừng quá nặng nề với những yêu cầu xa
vời, mà làm cuộc sống của chúng ta thêm mỏi mệt.
Bởi cuộc đời rất ngắn, thời gian của mỗi người trên đời càng đi
càng ngắn lại nên hãy dành cho những người xung quanh ta sự trân trọng, yêu quý
khi có thể, đừng tranh chấp, thua thiệt cũng đừng giận dữ, hãy cùng thấu hiểu
và thông cảm cho nhau./.
triethoc.info.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét