• TRANG CHỦ
  • TẢN MẠN
  • TRUYỆN NGẮN
  • VIDEO
  • NGẪM
  • GÓC CHIA SẼ
  • LIÊN HỆ
  • Thứ Năm, 29 tháng 3, 2018



    Tháng tư loa kèn nở
    Gọi cơn nắng vào hè
    Con ve sầu lột xác
    Hàng cây rợp lá che.
    Vi vu là tiếng sáo
    Diều ai thả triền đê
    Lững lờ con sông chảy
    Chiều ai dắt trâu về.
    Nghe gió thổi tháng tư
    Miệt mài qua xóm nhỏ
    Hoa cỏ may vẫn nở
    Đâu chân người ngày thơ?
    Đêm nằm nghe sóng vỗ
    Thoảng xa tiếng ầu ơ
    Nhớ lời ru của mẹ
    Kỷ niệm đẹp bất ngờ.
    Ta nằm ngay quê cũ
    Mà mơ mãi ngày xưa
    Tháng tư buồn như thế
    Tháng tư... mình nhớ quê.
    Nguyễn Đức Thành

    Tháng tư rồi, mùa hạ đã về chưa?
    Mà bầu trời hôm nay nhìn rất lạ
    Nắng thôi hát bản tình ca oi ả
    Gọi mưa đầy trên những lối em qua
    Tháng tư về đâu hỡi những mùa hoa?
    Đâu nắng mưa, đâu một thời để nhớ?
    Những cánh hoa ai ép vào cuối vở
    Nay xác xơ một thuở đã xa vời…
    Gió nghẹn ngào ru ký ức đầy vơi
    Phố cô đơn nên chiều buông rất vội
    Ta xót xa những điều chưa dám nói
    Gói trong tim bao giấc mộng không thành
    Hạ có về cho năm tháng mong manh?
    Những trời xanh có đầy trong mắt biếc?
    Dẫu đã biết xa nhau là vĩnh biệt,
    Cớ sao lòng da diết mãi khôn nguôi…
    (Huỳnh Minh Nhật)

    Tháng tư này, em đã dậy hay chưa?
    Hay gió xuân đang còn ru em ngủ
    Dậy đi thôi, gọi mưa về phố cũ
    Đừng lạnh lùng để lòng phố bơ vơ
    Ta chờ em, chờ trong cả cơn mơ
    Ta chờ đợi từng cơn mưa rả rích
    Trời chuyển mình giã từ xuân nặng trịch
    Đón hạ về, và em đó, tháng tư…
    Em lại về để tiễn một người đi
    Gió trở chiều, cánh thiên di lưu lạc
    Câu yêu thương người vội trao người khác
    Khúc tự tình ngơ ngác gợi tình xưa
    Gió vợi sầu ru cành lá thoi đưa
    Phố chênh vênh một nỗi buồn chưa dứt
    Ta lênh đênh tiếng yêu hoài thổn thức
    Tháng tư này, về ôm ấp hồn ta…
    Ta tìm em, tìm mãi tháng ngày qua
    Chiếc áo trắng lạc giữa ngàn áo trắng
    Đâu ngọt ngào nơi cõi tình cay đắng
    Thôi ngậm ngùi, lặng lẽ kiếp phù vân…
    (Huỳnh Minh Nhật)
    Con phố cũ ngày xưa mùa hoa tím
    Có em tôi thả bước những hôm chiều
    Phượng nở chớm chút tình bên gió hạ
    Tím lên đời những nét mực thương yêu
    Em tôi có những sầu trong đáy mắt
    Nên gió mây em cất ở tâm hồn
    Rồi một buổi người về theo nắng gọi
    Hoa đã tàn bên ngưỡng cửa hoàng hôn
    Mưa chẳng rớt nhưng lòng tôi ướt đẫm
    Phố chợt buồn như đứng khóc cố nhân
    Ráng hồng chết những mùa hoa biệt tích
    Bước tôi đi… làn khói thuốc ngại ngần
    Con phố cũ bây chừ xa lạ quá!
    Tôi đứng đây buốt giá lệ ngàn hàng
    Cỏ đã úa dãi màu chân mộ chí
    Một khối sầu hoa trắng liệm hương tang

    Nay tôi về cũng độ tháng tư sang
    Sao phố xưa lạnh vắng những phai tàn?
    Phượng xơ xác nỗi sầu đêm gió hạ
    Tím lên đời những nét mực ly tan…
    (Huỳnh Minh Nhật)

    5. VU VƠ LỜI HẠ
    Rồi tháng ba cũng đã bỏ ra đi
    Những hạt mưa đầu mùa vừa ghé lại
    Thấm vào hồn một chút sầu tê tái
    Ta chợt nghe nỗi nhung nhớ giăng đầy
    Còn lại gì khi vuột khỏi tầm tay?
    Xa cách quá giữa dòng đời xuôi ngược
    Nhìn tương lai còn mịt mờ phía trước
    Mất nhau rồi thảng thốt gọi cô liêu
    Mưa vẫn rơi làm lay động bóng chiều
    Người còn nhớ mùa hạ đầy kỷ niệm?
    Tháng tư về sao lời ve tắt lịm
    Ta nhọc nhằn tìm lại giấc mơ xưa…
    (Đỗ Mỹ Loan)
    6. THÁNG TƯ TÌNH LỠ
    Xa nhau từ buổi tháng tư về
    Trăng yêu mây phủ gió lê thê
    Đêm đêm cúi mặt soi dòng lệ
    Nghe tim thổn thức nát câu thề
    Dấu đi sương lấp mối tình thơ
    Lạc tuổi thanh xuân mất hẹn chờ
    Năm tháng mịt mờ trời cố xứ
    Lỡ nhịp duyên đầu vỡ mộng mơ
    Tháng Tư chia cắt tình son trẻ
    Tang liệm hồn ta đáy mộ sầu
    Tháng tư tràn ngập nhân tình lẻ
    Chôn lấp đời ta đáy bể sâu
    Bờ yêu sóng nhớ nặng vai gầy
    Thân mang lụa mỏng bụi mưa đầy
    Trắng đêm vần vũ mây đen lạnh
    Thấm nỗi cô đơn giữa đất này
    Xa nhau cam nhận chẳng hờn nhau
    Số phận long đong thắt ruột đau
    Vầng trăng xa xứ sầu xưa đọng
    Nhốt lệ tương tư tóc điểm màu !

    7. THÁNG TƯ VỀ
    Tháng tư về lặng lẽ
    Gót hạ còn xa xôi
    Chiều giăng mưa thật khẽ
    Luyến lưu một khung trời
    Em bên đời một thuở
    Nghiêng nghiêng cánh phượng hồng
    Tình ép vào trang vở
    Ướm những lời bâng khuâng
    Tháng tư còn nhạt nắng
    Xanh xanh cỏ ven đường
    Ơi những tà áo trắng
    Gợi hoài những vấn vương
    Sông Ngự Hà vẫn chảy
    Nước Ngự Hà trong xanh
    Em lâu rồi chẳng thấy
    Ven bờ một bóng anh
    Tháng tư còn đợi mãi
    Con thuyền mịt mù khơi
    Úa một vườn hoa trái
    Từ khi lặng tiếng cười
    (Viên Mãn)
    8. BÀI THƠ TÌNH THÁNG TƯ
    Bài thơ tình anh viết một đêm khuya
    Trời vào hạ trăng kia im lặng quá
    Sương dìu dịu trên cành cây nhánh lá
    Côn trùng gieo hòn đá lặng nghe buồn?
    Tháng Tư về gió mát lạnh tâm hồn
    Mưa chợt đến nước dồn chân ai bước
    Con sóng biển khát khao bao mộng ước
    Cũng vô tình làm ướt dấu chân êm…
    Tháng Tư về anh thức trắng trong đêm
    Sóng lẳng lặng tan mềm trên bờ cát
    Bài thơ viết từ đáy lòng bỏng rát
    Cố gượng cười… hồn nát khóc ai hay…
    Tháng tư về ngày ấy đã đổi thay
    Bao kỷ niệm đọa đày theo năm tháng
    Miền ký ức ùa về thêm cay đắng
    Sang ngang rồi em chắng thấy buồn sao
    Trăng thẫn thờ thơ thẩn mãi trên cao
    Mùi biển mặn lùa vào trong im lặng
    Đời không thể mãi như tờ giấy trắng
    Giọt sương nào thiếu nắng mà long lanh
    Tháng tư về gọi gió hạ ngọt lành
    Thơ anh viết có thành con sóng vỗ
    Nếu biết trước người làm nhau đau khổ
    Anh xin làm… loài gỗ đá vô tri…
    (Hồng Dương)
    9. SÀI GÒN MÙA KHÔNG EM
    Tháng Tư về sao chẳng thấy em đâu
    Trời mùa hạ giấu em kĩ quá
    Anh đi tìm trên hàng cây nhánh lá
    Lá chỉ lắc đầu khe khẽ gió đong đưa
    Tháng Tư về anh đợi một cơn mưa
    Xua cái nắng, đón em về trên lối
    Mưa Sài Gòn cứ tan đi thật vội
    Như sợ vô tình làm ướt dấu chân em
    Tháng Tư về anh nhớ những que kem
    Tiếng mõ leng keng công viên chiều chung bước
    Những ngón tay đan dưới tàn cây xanh mượt
    Em mang nụ cười gửi lại phố sau lưng
    Tháng Tư về ta cứ chợt dửng dưng
    Phố vẫn đông, vắng em thành xa lạ
    Anh xa em, Sài Gòn thưa thớt quá
    Mặc kệ bao người xuôi ngược về đâu
    Tháng Tư, Sài Gòn nắng ngập đầu
    Những chiếc khẩu trang chỉ chừa đôi mắt
    Ta lạc mất em giữa dòng người bịt mặt
    Lặng lẽ trở về xóm trọ cô đơn.
    Tháng Tư một mình hát trong đêm
    Ngồi thức đợi đèn nhà cao đi ngủ
    Sài Gòn không đêm, Sài Gòn không ngủ
    Thao thức cùng anh không ngủ để nhớ em !
    (Hoài Vũ)
    10. TÌM NHAU
    Tháng tư về rồi đó
    Vòm me xanh rì rào
    Phượng cũng đã thay màu
    Sắc hồng chen cánh lá
    Tháng tư đùa nắng hạ
    Vàng rực khoảng sân trường
    Ta tìm nhau cuối đường
    Ngập đầy bao kỷ niệm
    Buồn nào vương mắt tím
    Dấu chân bước rã rời
    Ta lạc nhau mất rồi
    Vòng tay gầy se sắt
    Hai đứa giờ xa cách
    Thăm thẳm hai tinh cầu
    Mắt dõi mắt tìm nhau
    Rồi nghẹn ngào thảng thốt
    Tháng tư về đột ngột
    Cơn mưa đến ngỡ ngàng
    Gọi tên nhau bẽ bàng
    Thôi tìm trong mộng ảo!
    (Đỗ Mỹ Loan)
    11. THÁNG TƯ
    Tháng tư về đầu hạ khát cơn mưa
    Chùm phượng vĩ đỏ bừng thêm sắc mộng
    Cánh cổng trường khắc lên bao ước vọng
    Vạt áo dài bay níu dấu chân em
    Góc sân trường ve tấu khúc buồn thêm
    Ngày giã biệt len lén trao lưu bút
    Khẽ chạm tay… tim dâng trào cảm xúc
    Mắt ai cười làm bối rối hồn tôi
    Tháng năm dài lặng lẽ thời gian trôi
    Mãi cuốn theo dòng đời muôn vạn lối
    Dòng thơ cũ năm xưa ai trao vội
    Chợt ùa về theo cơn gió tháng tư
    Tháng tư về hoàng yến cũng vàng ươm
    Nhuộm thêm sắc vạt nắng chiều gắt gỏng
    Cơn gió nào để lòng thêm rát bỏng
    Đợi mưa về mây cũng dỗi không bay
    Tháng tư về sao khóe mắt cay cay
    Biết tìm đâu cái thuở xa xưa ấy
    Áo trắng bay… ôi! Nhớ thương biết mấy
    Chợt bồi hồi xao xuyến quá… tháng tư
    (Hương Ngọc Lan)

    12. GIẬT MÌNH THÁNG TƯ
    Nghe tiếng chuông reo,
    bỗng giật mình
    Nhưng không phải là anh,
    không phải
    Anh của em giờ này mê mải
    Những phương trời xa lạ nào kia
    Ảo ảnh anh như tháng Tư về
    Loá màu trắng, loa kèn trên phố
    Em mải ngắm những đài hoa rạng rỡ
    Bỗng giật mình,
    đã hết một mùa hoa!
    Trắng diệu kỳ,
    thanh khiết,
    kiêu sa…
    (Vũ Thị Minh Nguyệt)
    13. DẤU LẶNG THÁNG TƯ
    Một sáng ấy trời trong leo lẻo
    Như tuổi mình trong trẻo quá mùa ơi
    Lá bỗng trút nhuộm vàng thềm cỏ ướt
    Hơi sương tan mát đến tận trời
    Hoa nhạt lắm dịu dàng thềm cỏ ướt
    Tháng tư về sưởi ấm lại vành nôi
    Nắng trong suốt mà bao nhiêu chờ đợi
    Tự xa xưa…và em khóc chào đời
    Như mây ngang trời đâu chỉ trắng thế thôi
    Màu cổ tích giấu trong vòm ngũ sắc
    Thắp lung linh một ngàn điều còn mất
    Mãi mãi diệu kỳ đi hết những ban mai
    Như cây trong vườn trút lá chẳng vì ai
    Ừ nhỉ trái mùa hay có loài cây lạ thế
    Nhưng cuộc đời đến ngàn điều có thể
    Cứ cho đi mà không tiếc nuối bao giờ!
    (Vương Tuyết Mai)
    14. HOA THÁNG TƯ
    Em hỏi làm chi chuyện nắng mưa
    Tháng Tư buồn lắm, nắng quên mùa
    Gió mưa là lệ người thiên cổ
    Nhỏ xuống thay người vận nước thua
    Mộng cũ biết rằng đã ngả nghiêng
    Thân trai đâu để chí trai hèn
    Mười năm nếm mật đầy cay đắng
    Có sá gì đâu chút nỗi riêng…
    Em hoa đời nở mùa xuân ngát
    Chưa thắm hương yêu đã nhuốm phiền
    Tay súng anh buông giờ phút cuối
    Hoa lòng lịm chết tháng Tư điên
    Em xa quê mẹ từ hôm đó
    Mắt ngọc còn điêu khắc bóng xưa
    Ròng rã hơn phần tư thế kỷ
    Bỗng dưng gặp lại, lạ không ngờ..
    Mưa nắng cũng còn thay đổi thôi
    Chúng mình là những giọt mưa rơi
    Mưa vương trên má em ngày cũ
    Đã hóa thành mây mất kiếp rồi…
    (Nhược Thu)
    15. MÙA HOA THÁNG TƯ
    Thế là mùa hoa xoan cũ
    Tháng tư vội vã quay về
    Anh biết có ngày lại nở
    Cái màu chiều tím say mê
    Lối về dẫu buồn ngút ngát
    Dấu giày hoa có mưa che
    Tóc mềm bâng khuâng ngoảnh lại
    Chung lòng nhắc một lời thề
    Vòng xe hững hờ thành vệt
    Cắm cúi người đi không đành
    Hoa xoan quên mình nở hết
    May mùa sắc tím mong manh
    Kỉ niệm thì ta thắt bím
    Tháng tư vụng dại gói vào
    Em đi chắc về có kịp
    Tuổi mình mơ những trăng sao
    Thôi thì gió đừng hào phóng
    Vo tròn thắc mắc lời ta
    Trái tim gã trai phóng túng
    Bối rối trước một hiên nhà…
    (Nguyễn Thanh Loan)

    16. NƠI THÁNG TƯ Ở LẠI
    Chỉ có mưa phùn là ở lại
    Ẩm ướt chiều dâng một chút hương
    Trời lại tháng Tư biêng biếc gió
    Ta lại tháng Tư biêng biếc buồn
    Đôi mắt loa kèn vừa hé mở
    Một chiếc nhìn say cả một đời
    Nếu biết tình yêu hương nhuỵ thế
    Đã chẳng phai lòng đã chẳng nguôi
    Mới hay cuộc tình như lữ khách
    Tháng Tư ở lại với con đường
    Nơi có hàng cây vừa đẻ gió
    Hồi ức lên trời những chiếc hôn.
    (Mỹ Quyên)

    Không có nhận xét nào:

    Đăng nhận xét