Có một người thợ điêu khắc nọ rất thích tạc các bức tượng yêu ma quỷ quái,
thời gian trôi đi, anh thấy rằng gương mặt mình đã ngày càng trở nên xấu xí và
hung ác. Anh tới bệnh viện khám nhưng không thể tìm ra nguyên nhân.
Một ngày nọ, anh tới gặp một đại sư trong giới tu luyện. Vị đại sư này nói một cách tự tin rằng ông có thể trị bệnh cho anh. Nhưng ông muốn người nghệ sĩ này trả ơn ông bằng cách tạc một trăm bức tượng Phật. Vị đại sư cũng nói với người nghệ sĩ này rằng ngay khi anh bắt đầu làm tượng, ông sẽ bắt đầu cứu chữa cho anh. Người nghệ sĩ đồng ý với sự sắp xếp này.
Một ngày nọ, anh tới gặp một đại sư trong giới tu luyện. Vị đại sư này nói một cách tự tin rằng ông có thể trị bệnh cho anh. Nhưng ông muốn người nghệ sĩ này trả ơn ông bằng cách tạc một trăm bức tượng Phật. Vị đại sư cũng nói với người nghệ sĩ này rằng ngay khi anh bắt đầu làm tượng, ông sẽ bắt đầu cứu chữa cho anh. Người nghệ sĩ đồng ý với sự sắp xếp này.
Từ đó, người nghệ
sĩ dừng mọi công việc hiện tại của anh và bắt đầu tạc tượng Phật. Khi anh làm
chúng, anh thấy rằng gương mặt mình bắt đầu thay đổi. Sau khi một trăm bức
tượng đã được làm xong, gương mặt anh không chỉ trở lại bình thường mà còn
trông đẹp hơn cả trước đó. Khi anh giao lại số tượng Phật cho vị đại sư, ông ta
nói: “Đây không phải là tôi đã chữa trị cho anh; mà là tự anh đấy.”
Tại
sao lại như vậy? Vị đại sư giải thích rằng khi người nghệ sĩ tạc tượng các sinh
mệnh tà ác và quái vật, hình ảnh của chúng in lại trong tâm trí anh. Một thời
gian sau, những hình ảnh này phản ánh lên gương mặt của người nghệ sĩ và trở
thành một phần ngoại hình của anh.
Khi
anh tập trung vào những bức tượng Phật, tâm trí anh tràn ngập hình ảnh của
Phật. Sự huy hoàng, từ bi và rực rỡ của Phật giữ lại trong tiềm thức anh; và tự
nhiên thay đổi ngoại hình của anh theo hướng tích cực. Khi người nghệ sĩ tạc
tượng Phật, tâm anh được chính lại, và ngoại hình của anh đã trở lại như ban
đầu. Theo ý nghĩa này, chẳng phải anh đang tạc tượng chính mình hay sao?
Trong quan niệm truyền thống, “thân” và “ tâm” là có sự tương thông với nhau, những gì không tốt ở thân thì rất có thể là do tâm đưa đến, vì thế người xưa mới có câu “TƯỚNG TÙY TÂM SINH”
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.
Ngày
nay, một số bạn trẻ có xu hướng thích những đồ vật kỳ quái, thích xem phim kinh
dị, thích đọc các truyện tranh hay xem các bức tranh với những hình ảnh máu me,
thậm chí là đóng vai các nhân vật rùng rợn. Về lâu dài, việc này sẽ ảnh hưởng
đến ngoại hình và tính cách, tạo nên một ngoại hình xấu xí, một tính cách biến
dị.
Trong khi điều tra về tên sát
thủ Zodiac khét tiếng ở Mỹ, những người điều tra thừa nhận rằng y bị ảnh hưởng
lớn từ những tranh truyện và phim ảnh từ thời còn bé. Đây là một ví dụ điển
hình cho thấy mức độ ảnh hưởng của việc lựa chọn các hình thức nghệ thuật tới
tâm trí của con người.
Có thể nói rằng, con người
như một bình nước, đổ nước bẩn vào thì sẽ được gọi là bình nước bẩn, đổ nước
sạch vào thì chính là bình nước sạch. Chỉ có điều sự tích lũy những điều tốt –
xấu xảy ra trong một thời gian dài, khiến chúng ta không cảm giác được. Đến khi
nhận ra thì có thể đã muộn rồi khi tính cách đã bị biến đổi, thì rất khó để
khiến bản thân trở nên tốt hơn. “GIANG SƠN DỄ ĐỔI, BẢN TÍNH KHÓ DỜI” theo Phatgiao- NHN


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét