Câu chuyện này đã khiến đại văn hào Lev
Tolstoi cũng phải thở dài ngao ngán, ông sửng sốt kêu lên: "Không thấy câu chuyện nào viết về dục
vọng của con người sâu sắc như vậy". Có lẻ, bất cứ ai trong chúng ta cũng nên
xem đây là một lời cảnh tỉnh!
Đại văn hào Lev Tolstoi
Vào một ngày cuối thu,
trời se lạnh, lá khô rơi đầy, có một lữ khách vội vã trở về nhà. Bất chợt, nhận
thấy những vật màu trắng rải rác trên đường, nhìn kỹ thì đó là xương người. Một
cảm giác rờn rợn dâng lên: "Vì sao lại có xương người ở chốn này?",
anh ta tiếp tục rảo bước.
Và đột nhiên một con hổ
lớn xuất hiện, gầm vang. Lữ khách sững sờ, đứng như chôn chân tại chỗ, một ý
nghĩ thoáng qua trong đầu: "Hoá ra đống xương vừa nãy là của những người
xấu số bị con hổ này ăn thịt".
Rồi anh ta cắm đầu chạy
thục mạng, quên cả đường và thấy mình đứng trước một vực sâu với vách đá dựng
đứng. Dưới vực là biển cuộn sóng dữ dội, đằng sau là con hổ đang phóng tới.
Tiến thoái lưỡng nan, lữ khách vội leo lên và bám chặt vào một cây thông mọc
trơ trọi trên vách đá.
Nhưng con hổ cũng vươn móng
vuốt định trèo lên cây thông. Anh ta chợt nghĩ thế là hết thì nhìn thấy trước
mắt một sợi dây mây quấn quanh cây thông nên vội vàng lần theo sợi dây mây tụt
xuống.
Tới giữa chừng, lữ khách
lơ lửng trong không trung, bên trên là con hổ đang liếm mép nhìn trừng trừng,
còn bên dưới là vực sâu có ba con rồng ba màu, xanh - đen - đỏ, quẫy lộn trong
sóng biển dữ dội chờ kẻ xấu số rơi xuống.
Không những thế, lại có
tiếng kêu "chít chít" đâu đó, ngước lên thì thấy một đàn chuột đen
trắng đang gặm gốc dây mây. Sẽ chẳng mấy chốc dây mây đứt và anh ta sẽ rơi
thẳng vào những cái miệng há hoác của lũ rồng bên dưới.
Trong tình cảnh kẹt cứng,
gắng đung đưa người để đuổi lũ chuột thì bất chợt cảm thấy có một thứ gì dinh
dính rơi xuống má, anh ta lấy ngón tay quệt lên má và liếm thử, hoá ra là mật
ong. Có một tổ ong ở gốc cây mây nên mỗi lần cây mây đong đưa thì những giọt
mật nhỏ xuống.
Anh ta bị thu hút bởi vị
ngọt ngào của mật ong và quên hẳn tình trạng ngàn cân treo sợi tóc của mình.
Anh ta lấy hết sức lắc dây mây để hứng những giọt mật.
Lòng
tham của con người thực đáng sợ, ngay khi cận kề sự sống và cái chết cũng quyết
không từ bỏ chút mật ngọt.
Câu chuyện này được Đức
Phật kể lại cho thính chúng khi thuyết giảng về dục vọng của con người, khi
vướng vào lòng tham, dù chết đến nơi vẫn thèm khát chút mật ngọt.
Quả thật, để diễn tả dục vọng từ bản chất
sâu thẳm của con người thì không có câu chuyện nào hay hơn câu chuyện
này.
Nhân đây cũng xin nói thêm là
con hổ tượng trưng cho chết chóc và bệnh tật, cây thông tượng trưng cho tài
sản, địa vị và danh vọng trên thế gian, những con chuột đen và trắng tượng
trưng cho ngày và đêm biểu tượng về thời gian.
Mặc dù bị cái chết đe dọa
và chỉ có một sợi dây leo mong manh để bấu víu, vậy mà con người vẫn không từ
bỏ lòng tham.
Sợi dây leo đó bị mài mòn
theo thời gian và chúng ta cũng già đi theo năm tháng, đến gần với cái chết -
điều mà con người luôn trốn tránh.
Dù phải đánh đổi sinh mạng
và rút ngắn tuổi thọ thì con người vẫn chọn mật ngọt.
Dục vọng nằm dưới đáy sâu tâm
hồn, thường xuyên gặm nhấm trí não chúng ta và làm sai lệch con đường chúng ta
đi trong cuộc đời. Bị dục vọng thống trị đến mức khổ sở như vậy nhưng con
người vẫn không thể từ bỏ. Đó là thực tướng của kiếp người.
Có
thể từ bỏ "tam độc" cám dỗ và làm hư hỏng con người được không?
"Mật"
tượng trưng cho những khoái lạc cám dỗ. Những con rồng đợi dưới vực sâu là
những hiểm họa do tâm hư cấu.
Có thể nói, mật ngọt và
những con rồng là phản ánh dục vọng và "tà tâm" mà con người ấp ủ.
Rồng đỏ tượng trưng cho "sân", rồng đen tượng trưng cho
"tham" và rồng xanh tượng trưng cho "si".
Phật giáo gọi ba loại tật
xấu này là "tam độc", là những nguyên nhân làm hủy hoại tâm hồn con
người.
Trong nhiều tật xấu thì
tam độc, tham - sân - si, là nguồn gốc của khổ đau và là độc tố bám sâu trong
lòng người. Con người muốn tránh nó cũng không tránh được, muốn rũ bỏ nó cũng
không rũ bỏ được.
Quả thật, con người bị ba
loại độc tố này chi phối trong cuộc sống hàng ngày. Thèm khát vật chất và ham
muốn danh vọng ẩn náu trong tâm hồn bất kỳ người nào, nếu không được thỏa mãn
thì uất hận, ghen tức với người khác và trở nên tăm tối u mê.
Nói chung, hầu hết chúng
ta bị dục vọng chi phối trong suốt cuộc đời. Ngay cả những đứa trẻ cũng vậy, từ
khi sinh ra cũng đã rơi vào vòng cương tỏa của dục vọng, và rồi dục vọng trở
thành những thói hư tật xấu của người lớn.
Đương nhiên, dục vọng cũng
đồng thời là nguồn năng lượng sinh tồn. Và chúng ta không thể đơn giản phủ nhận
vai trò của nó.
Bởi vì nguồn năng lượng
không thể thiếu cho sự sinh tồn của cá thể và chủng loài nhưng nếu không biết
kiềm chế và điều khiển chúng, chính nguồn năng lượng ấy lại trở thành nỗi bất
hạnh cho con người, là những độc tố hủy hoại tâm hồn chúng ta.
Con người phải tự rèn
luyện bản thân trước những cám dỗ của dục vọng.
Do vậy, điều quan trọng là
tránh xa những dục vọng xấu xa. Không thể triệt tiêu hoàn toàn "tam
độc" thì cũng phải nỗ lực kiềm chế, kiểm soát được chúng.
Không có con đường nào dễ
dàng trong nỗ lực làm chủ dục vọng. Chỉ có cách là tích lũy dần dần những trải
nghiệm và rèn luyện ý chí trong quá trình tu dưỡng bản thân như tôi đã đề cập ở
đầu cuốn sách: thành thật, biết ơn, tự phán xét mỗi ngày.
Chúng ta phải buộc mình
tập thói quen luôn nhận định sự việc bằng lý trí sáng suốt.
Trong cuộc sống hàng ngày,
chúng ta phải đưa ra phán đoán, quyết định về muôn vàn sự việc. Những lúc đó,
nếu chúng ta hấp tấp ra quyết định tức thời cũng đồng nghĩa với việc những
quyết định ấy xuất phát từ bản năng (tức là xuất phát từ dục vọng).
Nếu trước khi đáp ứng với
sự việc, chúng ta tạm thời giữ lại nhận xét ban đầu, hít thở sâu một lúc và tự
chất vấn "Nhận xét đó có bị dục vọng chi phối không? Có bị tà tâm xen vào không?".
Khả năng tự vấn là rất
quan trọng. Với cách thức như vậy, dừng lại một chút để suy nghĩ trước khi đưa
ra kết luận, chúng ta có thể tiến gần tới việc nhận xét và quyết định dựa trên
lý trí sáng suốt chứ không phải dựa trên dục vọng.
Tôi nghĩ rằng, việc tạo lập
thói quen tư duy sáng suốt như vậy trong đời sống hàng ngày là việc rất quan
trọng để chúng ta có thể tránh xa những cám dỗ và kiềm chế dục vọng. Kiềm chế
dục vọng, trừ bỏ tà tâm là một bước tiến tới lòng vị tha.
Tấm lòng nhân ái dành cho
người khác trước khi nghĩ đến bản thân mình là điều cao cả nhất, là đức tính
đáng trọng nhất trong tính cách con người.
Quên mình vì người. Sống
vì người khác trước khi vì mình. Khi phát khởi lòng vị tha như vậy, chúng ta có
thể thanh thản và hạnh phúc, mọi ứng xử sẽ không bị dục vọng chi phối.
Suy nghĩ vị tha sẽ đẩy lùi tam
độc, tật xấu sẽ được
giải trừ, tâm hồn không bị dục vọng làm vẩn đục sẽ trở nên trong sáng và cao
cả, chúng ta có thể vẽ lên tương lai tươi sáng đẹp đẽ cho bản thân.
Bài viết trích từ "Cách sống" của Inamori Kazuo.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét